Culture as a vibe

Khi vibe trở thành từ khóa phủ khắp Internet và đời sống đương đại, nó không còn chỉ là cách gọi tên một cảm giác mơ hồ, mà phản ánh sự thay đổi trong cách văn hóa được tiếp nhận và “tiêu thụ” hôm nay.

By |
culture-as-vibe1

Có một sự thay đổi rõ hóa. Việc bước vào một không gian văn hóa giờ đây không còn chủ yếu đi qua kiến thức, mà qua cảm giác. Thực tế là con người luôn bước vào văn hóa bằng cảm giác trước khi gọi tên nó bằng thuật ngữ cụ thể. Những thế hệ trước từng yêu Paris qua điện ảnh hay hình dung về nước Mỹ qua MTV và Hollywood trước khi thực sự hiểu sâu về những nơi này. Nhưng trong thời đại mạng xã hội, những ấn tượng ấy bắt đầu tồn tại như một dạng vật liệu văn hóa độc lập.

Văn hóa ngày nay được nén thành vibe – những cụm cảm giác có thể nhận ra rất nhanh, lan truyền chóng mặt và tái sử dụng liên tục. Paris đôi khi chỉ còn là ánh đèn vàng nơi góc café và cảm giác cô độc đủ đẹp để lưu lại trong ảnh. Tokyo hiện lên qua bảng màu neon, tàu điện đêm và city pop. “Old money” được gói lại trong tennis club, biệt thự mùa hè và vẻ điềm tĩnh kiểu thượng lưu. Những hình ảnh ấy không phải toàn bộ văn hóa, nhưng đủ mạnh để gợi ra cả một thế giới.

Đó cũng là lý do Gen Z trở thành thế hệ thú vị nhất để quan sát hiện tượng này. Họ không phát minh ra việc cảm văn hóa bằng vibe, nhưng là thế hệ đầu tiên lớn lên hoàn toàn trong môi trường nơi vibe được “đóng gói”, lưu thông và biến thành ngôn ngữ thường ngày.

Sự rút gọn văn hoá

Những thế giới văn hóa trên Internet hiếm khi còn nguyên vẹn. Chúng phân mảnh thành màu sắc, âm thanh, ánh sáng, thời trang và tín hiệu cảm xúc. Dark Academia chẳng hạn, không còn cần người ta hiểu hết bối cảnh học thuật để nhận ra nó. Chỉ cần thư viện cũ, áo len tối màu và một chút nỗi buồn tri thức là đủ. Quiet Luxury cũng vận hành tương tự: thay vì cả một hệ tư tưởng phía sau, nó được cô đọng thành lối sống kín đáo và vẻ thanh lịch kiểu “không cố gắng”.

Những nhãn dán ấy lan truyền mạnh vì chúng vừa đủ dễ nhận ra, vừa đủ mở để ai cũng có thể gắn mình vào đó. Chỉ trong vài phút lướt điện thoại, các bối cảnh văn hóa từ khắp nơi trên thế giới đã liên tục va vào nhau trên cùng một màn hình. Công nghệ khiến đại chúng bước vào văn hóa qua hình ảnh, âm thanh và năng lượng cảm xúc nhiều hơn là qua hệ thống kiến thức.

culture-as-vibe2

Khi một nền văn hóa phức tạp được nén thành vài tín hiệu dễ nhận diện, nó trở nên dễ “tiêu thụ” nhưng cũng mỏng hơn. Nếu các thế hệ trước rèn luyện để đọc văn bản và biểu
tượng, thì Gen Z được rèn luyện để đọc tâm trạng, phong cách và cảm xúc. Vibe vì thế không còn là cảm giác mơ hồ nằm ngoài đời sống, mà trở thành cơ chế tiếp nhận văn hóa có ý thức.

Người trẻ chủ động tìm vibe, lưu trữ vibe và xây dựng đời sống quanh những bầu không khí mà họ cảm thấy đồng điệu. Theo một nghĩa nào đó, vibe đã đi từ cảm giác cá nhân sang kỹ năng xã hội.

Căn tính linh hoạt

Sự phát triển của vibe culture cũng khiến gu thẩm mỹ trở thành phần quan trọng trong cách người trẻ xây dựng bản thân. Trước đây, căn tính thường gắn với nghề nghiệp, tầng lớp hay phong cách nhóm rõ rệt. Hôm nay, nó linh hoạt hơn rất nhiều. Một người có thể tối giản nơi công sở ban ngày, thưởng thức nhạc indie buồn vào ban đêm và phóng khoáng với Boho vào cuối tuần mà không cảm thấy mâu thuẫn.

Instagram, TikTok hay Pinterest giờ đây giống gallery cá nhân hơn là nơi đăng ảnh đơn thuần. Con người đang biên tập cảm giác sống cũng nhiều như đang biên tập căn tính của mình.

culture-as-vibe3

Đằng sau tính thẩm mỹ tưởng như chỉ là bề mặt thường tồn tại nhu cầu cảm xúc rất thật. “Clean girl aesthetic” phản ánh mong muốn kiểm soát giữa nhịp sống quá tải, còn “sad indie” phản ánh cảm giác cô độc của một thế hệ luôn kết nối nhưng hiếm khi cảm thấy thực sự thuộc về.

Đồng thời, Internet cũng khiến con người ý thức rõ rằng mọi sở thích đều phát ra tín hiệu xã hội. Một bức ảnh đọc sách của Murakami bên ly matcha có thể hoàn toàn chân thật, nhưng trên Internet, mọi sở thích cũng đồng thời trở thành một hình thức thể hiện bản
thân. Âm nhạc, sách, quán café hay phong cách thẩm mỹ giờ đây không chỉ phản ánh gu cá nhân, mà còn định hình cách một người được nhìn thấy.

Bởi thế, vibe culture không nên chỉ bị xem như trò chơi bề mặt của mạng xã hội. Nhiều khi, nó phản ánh nhu cầu tìm kiếm căn tính và cảm giác được phản chiếu chính mình.

Vibe không phải điểm kết

Khi văn hóa bị nén quá chặt thành cảm giác, nó dễ trở nên quá nhanh để tiêu thụ và quá dễ để sao chép. Jazz trở thành nhạc nền cho ảnh “cool”, sách trở thành đạo cụ, thành phố bị rút gọn thành vài góc chụp đẹp.

Trong cơ chế của mạng xã hội, vibe vừa mở cửa cho văn hóa, vừa có nguy cơ thay thế luôn việc thật sự bước vào văn hóa. Nhưng cảm giác cũng có thể là điểm khởi đầu của chiều sâu. Một người biết đến ballet qua video ngắn vẫn có thể tìm đến cả một vở diễn hoàn chỉnh sau đó. Một người nghe jazz qua playlist đêm mưa có thể đi tiếp tới lịch sử của cả dòng nhạc ấy.

Cuối cùng, “culture as a vibe” phản ánh một thời đại nơi văn hóa đi qua cảm giác trước khi đi qua lý trí, và nơi căn tính được xây bằng những lựa chọn thẩm mỹ nhỏ nhưng liên tục. Một thế hệ có thể bắt đầu bằng vibe mà vẫn đi rất sâu – miễn là vibe không trở thành điểm kết thúc.

Advertisement_Website 350x350px-v2
what to read next
Advertisement_Website 350x350px-v2