
Từ những ngày đầu làm việc trong ngành truyền thông, Dino Vũ đã sớm nhận ra niềm yêu thích của mình không chỉ nằm ở việc “làm nội dung”, mà là kể chuyện – bằng video, hình ảnh, và cảm xúc sau những shot quay. Hai năm cần mẫn “học nghề” trong agency đã giúp anh hiểu thị trường, rèn kỹ năng quay – chụp, và làm việc cùng thương hiệu.
Rồi một ngày, nỗi nhớ nhà khiến anh cầm máy quay để nấu những món ăn Hà Nội, chia sẻ như một cách tự an ủi bản thân. Không ngờ, video đầu tiên đạt hơn 300.000 lượt xem. “Tôi nhận ra: nếu kể một câu chuyện chân thật, người ta sẽ lắng nghe,” anh nói.
Từ YouTube đến Hôm Thảo Điền, quán cà phê mà anh đồng sáng lập, Dino tiếp tục mở rộng khái niệm “lifestyle” theo cách rất riêng: không phải là sự chạy theo xu hướng, mà là một cách sống có ý thức, biết bản thân mình muốn điều gì. Anh gọi mình là “Cultural Developer,” người góp từng mảnh nhỏ vào bức tranh văn hoá Việt hiện đại thông qua món ăn, không gian sống, và những ly cà phê chứa đựng tinh thần sáng tạo, gần gũi, và mang đậm dấu ấn riêng.
Cuộc trò chuyện sau là những lát cắt giữa quá khứ và hiện tại, giữa Dino của ngày mới vào Sài Gòn và Dino của hôm nay.

Vì sao anh rời Hà Nội để vào Sài Gòn?
Ở Hà Nội, tôi cảm thấy mình bị “bao bọc” quá kỹ, mọi thứ đều an toàn nhưng ngột ngạt. Tôi muốn thử thách bản thân, sống trong môi trường năng động hơn. Cuối năm 2013, tôi quyết định vào Sài Gòn, và đúng như vậy, thành phố này mở ra cho tôi rất nhiều cơ hội.
Lúc đó Sài Gòn rất năng động, và tôi có cơ hội được thử sức, được “tạo giá trị”. Tôi vào đây làm việc, ban đầu chỉ nghĩ sẽ ở ngắn hạn thôi, nhưng cuối cùng lại gắn bó gần hai năm. Tôi làm trong lĩnh vực truyền thông, hỗ trợ cho các KOL, các chiến dịch thương hiệu. Công việc khá mới mẻ, đòi hỏi phải linh hoạt và sáng tạo liên tục.
Đứa con tinh thần “Hôm” chào đời như thế nào?

“Hom” ra đời từ chính căn hộ cá nhân mà chính tôi tự tay thiết kế, là nơi niềm đam mê kiến trúc, nội thất và văn hóa sống Việt hòa làm một. Ý tưởng cho không gian này đến rất tự nhiên. Tôi vốn không định bước vào ngành kiến trúc, nội thất. Chỉ là khi tôi tự thiết kế căn hộ của mình, hình ảnh ấy lan toả, được nhiều người trong giới chuyên môn chú ý.
Từ đó, các thương hiệu và khách hàng bắt đầu tìm đến tôi. Nhưng nhà riêng thì có giới hạn, tôi cần một nơi để gặp gỡ, để làm việc cùng nhiều người hơn. Đó là lúc tôi nghĩ đến việc mở một concept store – nơi mọi người có thể chạm, thấy và trải nghiệm ý tưởng.

Ban đầu, tôi chỉ định tạo một không gian để “bán concept”, không phải mở quán cà phê. Nhưng khi quán đi vào hoạt động, khách lại đến rất đông. Chúng tôi gần như bị cuốn vào việc vận hành một quán cà phê thực thụ. Tuy nhiên, tôi vẫn ấp ủ sẽ mở thêm một nơi rộng hơn để thực hiện đúng tinh thần concept store như dự định ban đầu – nơi bán cảm hứng, không chỉ bán đồ uống.
“Hôm” khác gì với những quán ở Thảo Điền hay trung tâm?

Với tôi, quán này không chỉ bán nước mà bán concept – một cách sống, một cảm giác. Tôi muốn khi mọi người bước vào, họ thấy ấm áp, gần gũi như đang ghé thăm một ngôi nhà.
Quán được xây dựng lại hoàn toàn trên nền một căn nhà cấp 4 cũ. Tôi đặt tên nó là “Hôm”, vì với tôi, “Nhà là nơi trái tim thuộc về” (Home is where the heart belongs). Tôi muốn nơi này là “trái tim” – nơi xuất phát của cảm hứng, nơi mọi người cảm thấy bình yên, chân thật và được chào đón.
Với anh, “gu” có nghĩa là gì?
“Gu” là cách sống, không phải món đồ. Cách ta ăn, mặc, chọn mùi hương, hay trò chuyện đều phản ánh taste. Ở “Hôm”, tôi chọn đồ uống ít đường, không syrup công nghiệp – vì tôi muốn khách cảm nhận được sự nguyên bản, trong cả hương vị lẫn cảm xúc.
Anh muốn định hình bản thân mình trở thành một người như thế nào ở tương lai ?
Tôi không muốn chỉ được nhớ là người làm cafe hay YouTuber. Tôi muốn trở thành người giúp thế hệ trẻ Việt có gu – hiểu rằng “sống đẹp” không phải bắt chước Hàn hay Nhật, mà là hiểu và tự hào với điều Việt Nam làm ra.
Lifestyle không phải là chạy theo xu hướng, mà là biết mình muốn sống thế nào.

