Bài học sâu sắc sau cú xảy chân của U23 Việt Nam

Thất bại 0-3 trước U23 Trung Quốc tại sân Prince Abdullah Al-Faisal tạo ra một khoảng lặng cần thiết cho U23 Việt Nam, nhìn nhận lại thực tế đau đớn sau chuỗi ngày thăng hoa.

By |
Bài học rút ra sau cú xảy chân của U23 Việt Nam_4

Sân vận động Prince Abdullah Al-Faisal tối 20/1 đã không chứng kiến một đêm hội như kỳ vọng. U23 Việt Nam thất bại 0-3 trước U23 Trung Quốc tại bán kết là một kết quả khó nuốt trôi, đặc biệt khi sự hưng phấn của người hâm mộ đang chạm đỉnh sau chuỗi thành tích ấn tượng của thầy trò huấn luyện viên Kim Sang-sik.

Tuy nhiên, sau khi sự thất vọng tan đi, đây là lúc chúng ta cần ngồi lại, nhìn thẳng vào thất bại với con mắt khách quan: không đổ lỗi, và tìm ra cốt lõi của vấn đề. Bóng đá, cũng như cuộc đời, những cú ngã đau thường mang lại nhiều bài học giá trị hơn là những chiến thắng dễ dàng.

Một kịch bản không tưởng

Bài học rút ra sau cú xảy chân của U23 Việt Nam_5
Đội hình ra sân của đội tuyển U23 Việt Nam. Ảnh: Ted Trần

Để hiểu vì sao U23 Việt Nam thất bại, trước hết cần nhìn nhận lại cách chúng ta bước vào trận đấu. 15 trận thắng liên tiếp dưới thời ông Kim, cùng những màn trình diễn thuyết phục trước các đối thủ Tây Á, đã vô tình tạo ra một “chiếc bẫy” tâm lý đối với cầu thủ và cả người hâm mộ bóng đá Việt Nam.

Chúng ta bước vào trận đấu với tâm thế của kẻ bề trên, tin rằng công thức chiến thắng cũ vẫn sẽ phát huy tác dụng. Nhưng bóng đá trẻ luôn chứa đựng những biến số khôn lường, và U23 Trung Quốc đã mang đến biến số lớn nhất giải đấu.

Huấn luyện viên Antonio Puche bên phía đội bạn đã thực hiện một nước cờ táo bạo: thay đổi tới 6 vị trí trong đội hình xuất phát. Không còn hình ảnh một Trung Quốc co cụm, vụng về và thiếu ý tưởng như giai đoạn vòng bảng. Họ cất những tiền đạo chủ lực nhưng chậm chạp lên ghế dự bị, thay vào đó là những nhân tố giàu kỹ thuật, tốc độ và linh hoạt hơn.

Bài học rút ra sau cú xảy chân của U23 Việt Nam_6
Cầu thủ Trung Quốc với khả năng tì đè, giàu tốc độ và linh hoạt hơn hẳn cầu thủ Việt Nam. Ảnh: Ted Trần

Trung Quốc không “tử thủ” trong trận đấu này, họ chủ động cầm bóng, pressing tầm cao và đẩy nhịp độ trận đấu lên mức nghẹt thở ngay từ tiếng còi khai cuộc. Chính sự thay đổi mang tính hệ thống này đã khiến U23 Việt Nam bị “choáng ngợp”. Những tính toán ban đầu của ban huấn luyện về một thế trận kiểm soát đã phá sản hoàn toàn trước sự chủ động đầy bất ngờ từ đối phương.

Tuy nhiên, bước ngoặt thực sự khiến U23 Việt Nam sụp đổ nằm ở một chấn thương. Phút 30, trung vệ Huỳnh Hiểu Minh rời sân trên cáng y tế sau cú va chạm với cầu thủ đội bạn. Trong triết lý bóng đá của ông Kim Sang-sik, hàng thủ 3 người là bệ phóng cho mọi đợt tấn công, và Hiểu Minh chính là “trái tim” của hệ thống đó.

Cầu thủ này vừa đóng vai trò phòng ngự thuần túy, vừa là người chỉ huy, là trạm luân chuyển bóng và là sợi dây kết nối giữa tuyến dưới và hàng tiền vệ. Sự ăn ý giữa Hiểu Minh, Lý Đức và Nhật Minh là tấm khiên thép giúp U23 Việt Nam đứng vững suốt giải đấu.

Bài học rút ra sau cú xảy chân của U23 Việt Nam_8
Hiểu Minh đã bị chấn thương sau pha va chạm với cầu thủ Trung Quốc. Ảnh: AFC

Khi mảnh ghép quan trọng nhất bị rút ra, mang tới sự sụp đổ của hệ thống phòng ngự. Người vào sân thay thế là Đức Anh, dù đã rất nỗ lực, nhưng anh vẫn còn non nớt do thiếu thực tiễn thi đấu. Anh vào sân khi chưa kịp làm nóng, và quan trọng hơn, anh không tìm được tiếng nói chung với những người đồng đội còn lại.

Hai bàn thua chóng vánh chỉ trong vòng 7 phút đầu hiệp hai là hệ quả của một hệ thống phòng ngự đã mất đi người chỉ huy. Ở bàn thua thứ hai, hình ảnh 6 cái bóng áo đỏ vây quanh một cầu thủ Trung Quốc nhưng vẫn để đối phương thoải mái dứt điểm là minh chứng rõ ràng nhất cho sự hỗn loạn trong khâu tổ chức. Không còn ai nhắc nhở, không còn ai bọc lót, và sự kỷ luật – thứ vũ khí đáng sợ nhất của ông Kim – dường như đã biến mất.

Bài học cần được rút ra

Bài học rút ra sau cú xảy chân của U23 Việt Nam_9
Ảnh: AFC

Thất bại này cũng phơi bày một thực tế trần trụi về chiều sâu lực lượng của bóng đá Việt Nam hiện tại. Ông Kim đã xây dựng một bộ khung rất ổn định, xoay quanh trục dọc Hiểu Minh – Thái Sơn – Đình Bắc. Nhưng sự ổn định này lại là con dao hai lưỡi.

Khi bộ khung ấy bị tác động – Hiểu Minh chấn thương, Thái Sơn chơi dưới sức, Đình Bắc chưa hoàn toàn bình phục – chúng ta không có những phương án B đủ chất lượng để thay thế. Khoảng cách trình độ giữa đội hình chính và dự bị vẫn còn quá lớn, khiến cho việc xoay tua hay ứng biến chiến thuật trở nên gượng gạo và kém hiệu quả.

Bên cạnh yếu tố chuyên môn, trận thua này còn là câu chuyện của bản lĩnh sân cỏ. Ở cấp độ bóng đá trẻ, khi cầu thủ ở độ tuổi mới lớn, ranh giới giữa thăng hoa và sụp đổ rất mong manh. Khi mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch đã được vạch ra, các cầu thủ trẻ có thể chơi thứ bóng đá đầy cảm hứng. Nhưng khi nghịch cảnh ập đến, sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm đội hình.

Bài học rút ra sau cú xảy chân của U23 Việt Nam_10
Tấm thẻ đỏ là bài học rất lớn dành cho cầu thủ trẻ Lý Đức. Ảnh: Ted Trần

Tấm thẻ đỏ của Lý Đức ở phút 73 với một pha phạm lỗi “đánh nguội” và dường như có phần mất kiểm soát, bốc đồng nhất thời của trung vệ này. Nó là sự bùng nổ của những ức chế dồn nén, là sự bất lực khi không thể kiểm soát được tình hình. Đó là khoảnh khắc chúng ta nhận ra rằng, dù đã tiến bộ rất nhiều về kỹ chiến thuật, nhưng bản lĩnh trận mạc và khả năng kiểm soát cảm xúc của cầu thủ vẫn là bài toán cần thời gian để giải quyết.

U23 Việt Nam đã có một trận đấu “dưới chuẩn” về mọi mặt. Khả năng đỡ bước một – kỹ năng cơ bản nhất – lại trở thành điểm yếu chí mạng khiến những pha triển khai bóng bị gãy vụn. Tuyến giữa không thể cầm bóng, tuyến trên đói bóng và lạc lõng.

Sự kết nối giữa các tuyến đứt gãy hoàn toàn khiến chúng ta không tạo ra được áp lực đủ lớn để buộc đối phương mắc sai lầm, điều mà chúng ta từng làm rất tốt trước các đội bóng Tây Á.

Nhìn lại, học hỏi và bước tiếp

Bài học rút ra sau cú xảy chân của U23 Việt Nam_11
Ảnh: Ted Trần

Dù vậy, một trận thua đậm không thể và không nên là lý do để phủ nhận cả một hành trình của U23 Việt Nam. Nhìn một cách tổng thể, việc lọt vào bán kết U23 châu Á vẫn là một thành tích đáng ghi nhận, hoàn thành chỉ tiêu đề ra. Lứa cầu thủ này đã cho thấy những tiềm năng to lớn, đã chứng minh họ đủ sức vượt ra khỏi “vùng trũng” Đông Nam Á để cạnh tranh sòng phẳng ở sân chơi châu lục.

Chiến lược đầu tư cho bóng đá trẻ của chúng ta đang đi đúng hướng, nhưng để chạm tay vào giấc mơ World Cup, “tốt” thôi là chưa đủ. Chúng ta cần sự xuất sắc, và cần sự dày dạn kinh nghiệm hơn nữa.

Thất bại trước Trung Quốc giống như một gáo nước lạnh cần thiết để U23 Việt Nam tỉnh táo lại sau chuỗi ngày bay bổng. Nó chỉ ra cho chúng ta thấy mình đang đứng ở đâu, những lỗ hổng nào cần được vá lại. Và quan trọng nhất là sự khắc nghiệt của bóng đá đỉnh cao: một khoảnh khắc mất tập trung, một chấn thương, hay một cái đầu nóng đều có thể phải trả giá bằng cả giải đấu.

Bài học rút ra sau cú xảy chân của U23 Việt Nam_12
HLV Kim Sang-sik cần giải bài toán “cầu thủ” sau giải đấu lần này. Ảnh: AFC

Trước mắt thầy trò huấn luyện viên Kim Sang Sik vẫn còn trận tranh hạng ba với U23 Hàn Quốc. Đây chính là bài kiểm tra cuối cùng về bản lĩnh sân cỏ của U23 Việt Nam. Vắng đi Hiểu Minh, mất Lý Đức, đối đầu với một cường quốc bóng đá hàng đầu châu lục, khó khăn sẽ tăng lên gấp bội.

Nhưng chính trong hoàn cảnh ngặt nghèo đó, người hâm mộ mới cần thấy được sự phản kháng mạnh mẽ nhất. Đứng dậy thế nào sau cú ngã mới là thước đo chính xác nhất cho tầm vóc của một đội bóng.

Trận thua này đau, đau thật, nhưng nó giúp chúng ta lớn hơn. Hãy coi đây là một khoảng lặng để tích lũy, để hoàn thiện, và để trở lại mạnh mẽ. Vì đường đến vinh quang chưa bao giờ trải đầy hoa hồng, và những vết sẹo hôm nay sẽ là hành trang quý giá cho những chiến thắng trong tương lai.

Esquire-Ad-300x600
what to read next
Esquire-Ad-300x600