
Tuần lễ Haute Couture Xuân Hè 2026 đã dần khép lại, song sức hút của thế giới lộng lẫy ấy vẫn chưa bao giờ hạ nhiệt. Lịch trình năm nay chứng kiến hàng loạt “bình minh mới” tại những triều đại sáng tạo lâu đời, khi các tân Giám đốc Sáng tạo đồng loạt ra mắt bộ sưu tập couture đầu tay cho những nhà mốt lớn. Song song đó, mùa mốt này còn đánh dấu một sự chuyển dịch đáng chú ý: từ cơn lốc quiet luxury quay trở lại với tính kịch nghệ, bản chất nguyên sơ và quyến rũ nhất của haute couture.
Từ Schiaparelli, Dior, CHANEL, Robert Wun cho đến Gaurav Gupta, địa đàng couture đầy kịch tính dường như đã thực sự trở lại. Trong dòng chảy ấy, Valentino Couture Xuân Hè 2026 là một trong những show diễn góp phần đẩy cao cao trào của mùa mốt. Đây cũng là bộ sưu tập couture đầu tiên của nhà mốt Ý kể từ khi nhà sáng lập Valentino Garavani qua đời.
Buổi trình diễn mở màn bằng một lời tri ân dành cho nhà thiết kế huyền thoại, khi giọng nói của ông vang lên trong không gian Tennis Club de Paris. Đoạn voice-over được trích từ bộ phim tài liệu The Last Emperor của Matt Tyrnauer, nơi Valentino hồi tưởng về tình yêu dành cho Hollywood cổ điển và điện ảnh, những nguồn cảm hứng nguyên sơ đã dẫn lối ông đến với thời trang.




Sau khoảnh khắc tưởng niệm, Valentino Couture Xuân Hè 2026 chính thức bắt đầu. Tuy nhiên, Alessandro Michele không lựa chọn cách trình diễn truyền thống. Thay vì đưa thiết kế bước xuống runway, ông để các người mẫu xuất hiện qua những ô cửa sổ nhỏ trên phông tường trắng của một chiếc hộp tròn khép kín. Hình thức trình diễn khác biệt này nhanh chóng trở thành chủ đề bàn luận sôi nổi, song hành cùng chính các tuyệt tác couture được giới thiệu.
Quả thực, Alessandro Michele luôn biết cách biến những show diễn thời trang thành những vở kịch thị giác. Và ở lần này, ông còn nâng trải nghiệm couture lên một cấp độ xa xỉ khác: riêng tư và khép kín. Khách mời không ngồi theo hàng ghế thẳng, mà quây tròn quanh chiếc hộp trắng, ngồi trên những chiếc ghế đẩu và chiêm ngưỡng bộ sưu tập qua các ô cửa sổ nhỏ, nơi các người mẫu lần lượt “hiện hình” rồi biến mất.
Thực chất, những “chiếc hộp riêng tư” này không phải là một phát minh hoàn toàn mới. Alessandro Michele lấy cảm hứng từ Kaiserpanorama, một hình thức giải trí phổ biến vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, được xem là tiền thân của điện ảnh. Ra đời tại Berlin vào những năm 1880, Kaiserpanorama là một chiếc hộp hình tròn bằng gỗ, xung quanh gắn các ống ngắm bằng đồng. Người xem ngồi trước mỗi ống ngắm và quan sát những hình ảnh ba chiều, được tạo ra bằng kỹ thuật lập thể, lần lượt trôi qua tầm nhìn.


Trong ghi chú của show, Alessandro Michele trích dẫn triết gia người Đức Walter Benjamin khi viết về phát minh này: “Một trong những sức hấp dẫn lớn nhất của Kaiserpanorama là bạn có thể bắt đầu vòng quay từ bất kỳ hình ảnh nào. Vì cơ chế chuyển động theo vòng tròn, mỗi khung hình lần lượt đi qua tất cả các vị trí…”
Dù bối cảnh trình diễn gợi nhắc đến một hình thức điện ảnh cổ xưa ít được biết đến, tinh thần của bộ sưu tập lại thấm đẫm vẻ hào nhoáng của Hollywood cổ điển và đúng như những gì Valentino từng nhắc đến trong đoạn voice-over mở màn. Từ chiếc đầm hạ eo sắc Valentino Red kinh điển mở màn, những cổ áo Elizabeth lấp lánh, chi tiết lông vũ, cho đến các kiểu mũ vũ nữ, toàn bộ bộ sưu tập như tái hiện vẻ quyến rũ xa hoa của thế giới màn bạc thời hoàng kim.
Khi đặt cạnh nhau, không gian trình diễn và tinh thần couture đã hòa quyện thành một lời tri ân trọn vẹn dành cho Valentino Garavani. Như Alessandro Michele viết trên Instagram:
“Ngày hôm nay, sự vắng mặt của Valentino là điều có thật, hữu hình. Nó xé toạc một khoảng trống sâu sắc và đau đớn. Tuy vậy, sự hiện diện của ông vẫn được cảm nhận một cách ấm áp: trong những nơi ông từng sống, những điều ông từng truyền dạy, và trong cách di sản của ông đang được tiếp nối một cách tinh tế”.

