

Chân dung founder STRESSMAMA, anh Cao Văn Nhật
STRESSMAMA là thương hiệu streetwear do anh Cao Văn Nhật sáng lập và phát triển cùng các cộng sự. Sau năm năm hiện diện trên thị trường Việt, STRESSMAMA đã vươn lên trở thành một trong những cái tên có sức ảnh hưởng rõ nét trong bức tranh thời trang đường phố.
Sức hút của thương hiệu chưa từng hạ nhiệt kể từ những ngày đầu ra mắt. Đó không phải là thành công mang tính thời điểm, mà là kết quả của một quá trình xây dựng cộng đồng, nơi thời trang trở thành chất keo gắn kết những giá trị chung.

Esquire Việt Nam: Theo anh, giá trị của một thương hiệu thời trang được định hình từ đâu: mức giá, bề dày thời gian, hay từ một yếu tố cốt lõi nào khác sâu hơn?
CAO VĂN NHẬT: Theo tôi, giá trị của một thương hiệu không chỉ nằm ở mức giá, hay bề dày thời gian, mà sẽ được hình thành từ phong cách, lối sống, cộng đồng và nguồn năng lượng mà thương hiệu truyền tải.
Rõ ràng, trên thế giới có rất nhiều cách và định nghĩa khác nhau để xây dựng giá trị thương hiệu, và cũng không còn một khuôn mẫu hay quy chuẩn cố định nào. Sau khi trải qua nhiều giai đoạn, tôi chọn cách tiếp cận phù hợp nhất trong khả năng của mình: xây dựng STRESSMAMA từ cộng đồng, từ những giá trị sống thật, và từ những gì đội ngũ đang cùng nhau tạo ra mỗi ngày.
Thông qua cách sống, cách làm việc, con người, cộng sự, âm nhạc, đường phố, cảm xúc… tất cả mọi thứ kết hợp lại hình thành một ADN rất riêng, một phong cách và lối sống đặc trưng của STRESSMAMA. Để khi nhìn vào, mọi người sẽ nhìn thấy ở đó không chỉ là một thương hiệu, mà là một cộng đồng đang thật sự hiện hữu và cùng nhau tận hưởng hệ giá trị chung.
Xây dựng STRESSMAMA từ cộng đồng, từ những giá trị sống thật, và từ những gì tụi mình đang cùng nhau tạo ra mỗi ngày
Khác với nhiều thương hiệu trên thị trường, STRESSMAMA không chạy theo nhịp ra mắt bộ sưu tập theo mùa hay theo sự kiện. Theo anh, lựa chọn này là một giới hạn hay ngược lại, là chiến lược nhằm nuôi dưỡng và nâng tầm giá trị cốt lõi dài hạn?

Theo cách phát triển của nhiều thương hiệu lớn trên thế giới, có thể thấy có hai hướng tiếp cận: tuân theo lịch ra mắt theo mùa rất chặt chẽ, và xây dựng hệ quy chiếu riêng, chỉ ra mắt sản phẩm vào những thời điểm hoặc dịp thật sự phù hợp với tinh thần của thương hiệu.
STRESSMAMA nằm ở hướng thứ hai. Xuất phát từ tinh thần “The Big Kids” mà team đang xây dựng, STRESSMAMA đại diện cho sự thoải mái, phóng khoáng và đơn giản. Quá trình sáng tạo của STRESSMAMA từ đó cũng được dẫn dắt bởi những cảm hứng rất đời thường: cảm xúc, trạng thái và những điều mà team đang thực sự quan tâm ở từng thời điểm.
Ví dụ, khi tôi và các cộng sự cảm thấy kết nối với âm nhạc, chúng tôi sẽ tạo ra những thiết kế xoay quanh tinh thần âm nhạc. Khi team cùng quan tâm đến chủ đề sức khỏe và các hoạt động thể thao, STRESSMAMA tập trung nhiều hơn vào sportswear. Mọi thứ diễn ra một cách rất tự nhiên như vậy.
Tôi nghĩ đây là một điểm khá hay ho, vì khi không có quá nhiều ràng buộc bởi các khuôn khổ hay thời gian, mọi ý tưởng kể cả ngẫu hứng cũng đều có thể được thành hình, và đó cũng là cách STRESSMAMA giữ vững được tinh thần “The Big Kids“.
Thay vì liên tục tung sản phẩm mới, STRESSMAMA lại gây chú ý thông qua những chiến dịch hình ảnh mang dấu ấn riêng. Anh có thể chia sẻ thêm về vai trò của hình ảnh và các chiến dịch truyền thông trong việc xây dựng bản sắc thương hiệu thời trang?
Thực tế, theo cách vận hành đã chia sẻ, STRESSMAMA vẫn duy trì nhịp ra mắt sản phẩm ổn định, bởi sản phẩm luôn là phần cốt lõi của thương hiệu. Song song đó, thương hiệu cũng đầu tư rất nhiều vào hình ảnh, đơn giản là để khách hàng hay bất cứ ai tìm hiểu về STRESSMAMA đều có thể nhìn thấy và cảm nhận được cộng đồng, âm hưởng, tinh thần và tất cả những gì STRESSMAMA đang xây dựng.
Giống như việc phải chủ động lên tiếng và thể hiện bản thân, để người khác có thể hiểu đúng mình là ai, với STRESSMAMA, hình ảnh không chỉ đơn thuần là công cụ giới thiệu sản phẩm. Đó là cách tụi mình truyền tải trọn vẹn cảm nhận, góc nhìn và tinh thần của sản phẩm đến khách hàng, ngay cả trước khi họ thực sự chạm tay vào nó.
Khi khách hàng đến cửa hàng, pop-up hay các sự kiện, họ có thể dễ dàng cảm nhận trực tiếp qua con người, cách tư vấn, âm nhạc, hay mùi hương. Còn với những khách hàng chưa có cơ hội đến cửa hàng vật lý, đặc biệt là bạn bè quốc tế, hình ảnh sẽ là cầu nối để họ cảm nhận về STRESSMAMA.


Giữa bối cảnh thời trang streetwear đang dần bão hòa, theo anh, đâu là “chất riêng” giúp STRESSMAMA giữ được vị thế và tiếp tục là một trong những cái tên nổi bật?
Thật ra, tôi không chắc là thị trường streetwear đang bão hòa. Điều đó còn phụ thuộc vào góc nhìn của người tiêu dùng. Khi khách hàng chưa thực sự tìm hiểu hoặc chưa có sự gắn bó với một thương hiệu cụ thể, họ có thể cảm nhận thị trường như một khối khá giống nhau. Nhưng khi đã bắt đầu quan tâm, theo dõi và đi sâu vào câu chuyện phía sau mỗi thương hiệu, sự khác biệt sẽ dần trở nên rõ ràng.
Ngoài ra, mỗi thương hiệu còn có bản sắc riêng theo cách mà họ lựa chọn khai thác văn hoá. Có những khác biệt rất tinh tế, ví dụ như cùng theo đuổi hip hop nhưng có thể là hip hop hiện đại hay old-school. Văn hóa luôn có nhiều khía cạnh, và chính cách tiếp cận khác nhau sẽ tạo nên sự khác biệt giữa các thương hiệu.
Văn hóa luôn có nhiều khía cạnh, và chính cách tiếp cận khác nhau sẽ tạo nên sự khác biệt giữa các thương hiệu
Riêng với STRESSMAMA, hip hop là tinh thần cốt lõi. Cá nhân mình gắn bó với văn hóa này từ rất sớm, và đến nay, những giá trị đó vẫn được phản chiếu rõ nét trong cách chọn tone màu, xây dựng hình ảnh và định hình cá tính thương hiệu.
Chúng tôi sử dụng chính những gì bản thân tôi và cộng sự thật sự yêu thích để xây dựng hình ảnh và câu chuyện của STRESSMAMA. Thay vì cố gắng theo đuổi quá nhiều xu hướng, STRESSMAMA lựa chọn tập trung vào những nguồn cảm hứng thật sự. Sự tập trung và tính nhất quán đó, theo tôi, chính là yếu tố giúp thương hiệu giữ được vị thế và tiếp tục tạo dấu ấn riêng trong một thị trường ngày càng đa dạng.
STRESSMAMA vừa đánh dấu một cột mốc quan trọng với việc ra mắt cửa hàng mới. Trong bối cảnh thị trường thời trang đang nhiều biến động, anh nhìn nhận bước đi này là một quyết định táo bạo hay là kết quả của sự chuẩn bị dài hơi?


Tôi nghĩ đó là một quyết định táo bạo, với rất nhiều áp lực từ ý tưởng, khối lượng công việc đến chi phí. Nhưng để có được sự táo bạo này thì tôi và team đã có một kế hoạch ấp ủ từ lâu.
Chúng tôi luôn mong muốn có một không gian vật lý để thể hiện trọn vẹn tinh thần của STRESSMAMA, nơi những gì được xây dựng trên nền tảng số có thể bước ra đời thực. Ở đó, sản phẩm được trưng bày rõ ràng hơn, từ âm nhạc, mùi hương đến con người đều hiện diện một cách chân thật, để bất kỳ ai bước vào cũng có thể cảm nhận được: đây chính là STRESSMAMA.
Vậy “ngôi nhà mới” của STRESSMAMA ra đời vì điều gì? Đâu là nguồn cảm hứng hoặc câu chuyện đặc biệt đứng sau không gian cửa hàng lần này?
Tôi gọi đây là HOUSE OF STRESSMAMA. Tôi xem cửa hàng như một “ngôi nhà của thương hiệu”, là nơi mà STRESSMAMA thực sự “sống” ở đó. Quay ngược về những điều cốt lõi nhất, từ trước đến nay tôi luôn muốn xây dựng STRESSMAMA và cộng đồng xung quanh như một gia đình. Ở đó có “MAMA” – hình tượng người mẹ giữ vai trò cội nguồn của thương hiệu, và có “THE BIG KIDS”, chính là tụi mình, những đứa con của MAMA.


Mọi thứ trong không gian được phát triển một cách gần gũi và quen thuộc. Chẳng hạn như chiếc ghế bành gợi nhớ hình ảnh người mẹ, người bà thường ngồi đan len; hay bức tượng MAMA được đặt như một biểu tượng cho tinh thần đó. Bên cạnh cửa hàng là MAMABARBAR, đọc lái một chút sẽ giống như MAMA – PAPA, một không gian cà phê được thiết kế như garage bên cạnh ngôi nhà. Đó giống như nơi người bố và những đứa con có thể tận hưởng ở đó, cùng chơi game hoặc uống cà phê.
Ngôi nhà mới này được hình thành dựa trên những suy nghĩ đó, và nó càng làm cho một gia đình mà STRESSMAMA muốn xây dựng trở nên trọn vẹn hơn.


Anh có cho rằng việc đầu tư vào cửa hàng vật lý là một hướng đi cần thiết để thương hiệu phát triển bền vững, đặc biệt trong kỷ nguyên số?
Ngay từ giai đoạn bắt đầu STRESSMAMA, tôi đã luôn khao khát được đưa sản phẩm đến tay khách hàng bằng một cách trực tiếp nhất. Tôi thích cảm giác được chạm vào chất liệu, được cảm nhận form của một sản phẩm khi mặc lên người, được đứng trải nghiệm trong một không gian mà mọi người ở đó đều mang tinh thần của thương hiệu, vì vậy cửa hàng vật lý là một trong những điều mà tôi nhất định phải đầu tư.
Cần thiết hay không thì có lẽ phải dựa trên mục tiêu của từng thương hiệu, nhưng với riêng STRESSMAMA thì không có gì vượt qua được trải nghiệm thông qua cả năm giác quan. Chính sự kết nối trực tiếp đó giúp thương hiệu tạo được mối quan hệ sâu và lâu dài hơn với cộng đồng của mình.
Không có gì vượt qua được trải nghiệm thông qua cả năm giác quan. Chính sự kết nối trực tiếp đó giúp thương hiệu tạo được mối quan hệ sâu và lâu dài hơn với cộng đồng của mình

Nhìn về 5 đến 10 năm tới, anh và đội ngũ STRESSMAMA mong muốn thử nghiệm thêm những “lãnh địa” sáng tạo nào? Có điều gì thương hiệu luôn ấp ủ nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện?
Trong 5 đến 10 năm tới, điều mà tôi và đội ngũ STRESSMAMA hướng đến không nằm ở một “lãnh địa” cụ thể, mà là sự phát triển liên tục của cả thương hiệu và cộng đồng. Tôi luôn hỏi các cộng sự: “Mọi người còn đủ chiến không?“. Với tôi, phát triển không chỉ là mở rộng quy mô, mà là được trải nghiệm những điều mới, hiểu thêm về thế giới và cùng nhau đồng hành.
Có hai điều STRESSMAMA vẫn luôn ấp ủ. Thứ nhất là đưa bản sắc và giá trị văn hóa vào sản phẩm một cách sâu sắc hơn. Đây là hướng đi đòi hỏi nhiều nghiên cứu và hiểu biết, và hiện tại, chúng tôi vẫn đang trong quá trình học hỏi, đào sâu và hoàn thiện. Mong muốn thứ hai là có thể xây dựng một không gian kết nối giữa đội ngũ – khách hàng – công việc – lối sống.
Làm việc trong ngành thời trang vốn luôn đi kèm nhiều áp lực, vì vậy tôi mong muốn xây dựng một môi trường cởi mở và thú vị hơn, nơi mọi người có thể tận hưởng quá trình làm việc, thay vì chỉ hoàn thành công việc. Trong hình dung của tôi, đó không chỉ là không gian dành cho các cộng sự, mà còn là điểm đến để khách hàng ghé thăm, trải nghiệm, vui chơi và cảm nhận trọn vẹn ADN của cộng đồng STRESSMAMA.
Bước sang năm 2026, anh có thể chia sẻ thêm về dự án trong tương lai của STRESSMAMA?
Nhìn lại chặng đường năm 2025, STRESSMAMA về cơ bản đã hoàn thiện hệ thống cửa hàng vật lý tại TP.HCM. Bước sang năm 2026, thương hiệu dự kiến mở rộng chuỗi hoạt động pop-up tại nhiều tỉnh thành khác, nhằm đưa STRESSMAMA đến gần hơn với cộng đồng ở những khu vực mới. Song song đó, chúng tôi cũng đang ấp ủ kế hoạch mở một cửa hàng STRESSMAMA tại thị trường châu Á, với mong muốn đưa bản sắc văn hoá Việt Nam vươn xa hơn trên bản đồ thời trang khu vực.
Về sản phẩm, vẫn giữ tinh thần và năng lượng hiện tại, STRESSMAMA sẽ tiếp tục phát triển dòng sản phẩm sportswear và dòng sản phẩm dành riêng cho nữ giới. Mong mọi người cùng STRESSMAMA đón chờ.



Nếu một ngày STRESSMAMA không còn “cool” trong mắt thị trường, anh sẽ chọn thay đổi thương hiệu hay chấp nhận đánh mất sự chú ý để giữ nguyên bản sắc?
Đội ngũ STRESSMAMA là những người có tham vọng và thật sự yêu công việc mình đang làm. Vì vậy, mục tiêu của chúng tôi là luôn nỗ lực để điều đó không xảy ra.
Ngay từ ban đầu, tinh thần của STRESSMAMA là phóng khoáng và tự do, mình chọn giữ tinh thần đó làm cốt lõi để phát triển chứ không đặt STRESSMAMA vào một khuôn khổ nhất định. STRESSMAMA luôn rất sẵn sàng đón nhận và thử nghiệm cái mới, kể cả chính bản thân mình cũng không ngừng làm mới vì bản thân tôi rất ghét cảm giác ù lì.
Nhưng nếu lỡ như có một thời điểm STRESSMAMA không còn “cool” trong mắt thị trường, tôi sẽ chọn cách chậm lại một chút, quan sát và tìm hiểu nguyên nhân một cách kỹ lưỡng. Khi nhìn nhận đủ và hiểu rõ vấn đề, mình nghĩ lúc đó STRESSMAMA nhất định sẽ vượt qua.

Có thời điểm nào anh từng nghi ngờ chính lựa chọn thẩm mỹ hoặc hướng đi của STRESSMAMA chưa? Và nếu có, điều gì khiến anh quyết định không thỏa hiệp?
Rất nhiều lần, hầu như là giai đoạn nào cũng sẽ có những câu hỏi như vậy xuất hiện. Tôi cũng từng có những khoảnh khắc sợ bị bỏ lỡ, và đã có lúc STRESSMAMA thử bước theo những nghi ngờ ấy. Nhưng rất nhanh, bản năng mình nhận ra theo một cách rất rõ ràng: nếu điều gì đó không thật sự thuộc về mình và không xuất phát từ ADN của STRESSMAMA, mình sẽ không thấy thoải mái. Cảm giác không thoải mái ấy chính là dấu hiệu để tôi chậm lại, nhìn sâu hơn vào bản thân và tìm lại hướng đi thực sự thuộc về STRESSMAMA.

Nếu không gắn bó với STRESSMAMA, thời trang hay nhiếp ảnh, anh nghĩ mình sẽ lựa chọn con đường nào?
Thật ra mình cũng đã nhiều lần nghĩ đến câu hỏi này. Nếu không gắn bó với STRESSMAMA, thời trang hay nhiếp ảnh, có khi tôi sẽ… chọn làm chồng, làm cha (cười). Giỡn thôi, nhưng cũng không hẳn là không nghĩ tới. Có lẽ mình sẽ làm gì đó liên quan đến âm nhạc, không phải vì hát hay, mà vì mình từng học qua và luôn cảm thấy rất gần gũi với nó.
Hoặc tôi sẽ quay lại với thiết kế, graphic design hay thậm chí là thiết kế nội thất, vì đó vốn là ngành tôi theo học từ đầu. Ngoài ra, mình cũng từng nghĩ đến việc làm đồ da thủ công. Trước khi bắt đầu STRESSMAMA, tôi đã từng kiếm tiền từ công việc này, nên biết đâu nếu đi theo con đường đó, giờ mình cũng đã trở thành… một nghệ nhân rồi cũng nên (cười).

