
Con số ấy chưa đủ để khẳng định Chủ tịch FIFA sắp bị bãi nhiệm, nhưng cho thấy chiến dịch do UEFA dẫn dắt đã chuyển từ gây sức ép sang vận động lá phiếu. Infantino cũng không còn im lặng: ông xin lỗi về FFE, củng cố nội bộ và bắt đầu phản công.
91 chưa phải 106
Theo nhiều nguồn tin, Jordan trở thành liên đoàn thứ 91 phản đối Infantino. Phần lớn lực lượng này được cho là đến từ UEFA và CONCACAF, hai khu vực có tổng cộng 96 thành viên.
Tuy nhiên, chưa có danh sách đầy đủ và cũng chưa thể khẳng định cả 91 liên đoàn đã cam kết bỏ phiếu bãi nhiệm Chủ tịch FIFA.
Phản đối Infantino, yêu cầu triệu tập đại hội bất thường và bỏ phiếu bãi nhiệm ông là ba mức độ khác nhau.
Theo điều lệ FIFA, chỉ cần một phần năm trong tổng số 211 liên đoàn thành viên gửi yêu cầu bằng văn bản, Hội đồng FIFA phải triệu tập đại hội bất thường trong vòng ba tháng. Như vậy, ngưỡng mở quy trình là 43 liên đoàn.
Nếu con số 91 được chuyển thành những yêu cầu chính thức, phe chống Infantino đã thừa khả năng đưa tương lai của ông ra Đại hội FIFA.
Nhưng mở được đại hội chưa có nghĩa sẽ thắng. Mỗi thành viên FIFA có một phiếu và đề nghị bãi nhiệm cần nhận hơn một nửa số phiếu hợp lệ. Nếu đủ 211 liên đoàn tham gia bỏ phiếu, phe phản đối cần ít nhất 106 phiếu.
Theo cách tính này, họ còn thiếu 15. Khoảng cách ấy nhìn qua không lớn, nhưng 91 liên đoàn bất mãn với FFE chưa chắc đều muốn thay người đứng đầu FIFA. Một thành viên có thể phản đối cách Infantino đưa ra kế hoạch, yêu cầu điều tra hoặc đòi thay đổi cách điều hành nhưng vẫn chưa sẵn sàng bãi nhiệm ông.
Dù vậy, Infantino đã bước vào vùng nguy hiểm. Vài ngày trước, phe phản đối còn phải chứng minh họ không chỉ gồm UEFA. Bây giờ, nếu con số 91 chính xác, cuộc vận động đã tiến gần ngưỡng đe dọa trực tiếp chiếc ghế Chủ tịch FIFA.
Cáo buộc chạm vào nền móng quyền lực
Diễn biến khiến sức ép tăng mạnh nhất đến từ Hoàng tử Ali bin Hussein, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Jordan và là người từng thua Infantino trong cuộc bầu cử năm 2016.
Hoàng tử Ali cáo buộc FIFA không hỗ trợ Jordan giải quyết những vấn đề về thị thực, chi phí, thuế và tiền thưởng Arab Cup 2025. Theo ông, Jordan chỉ được thông báo bằng lời trong thời gian diễn ra World Cup rằng liên đoàn sẽ nhận thêm sự hỗ trợ nếu công khai ủng hộ Infantino.

Ông gọi cách hành xử ấy chẳng khác nào “tống tiền” và tuyên bố Jordan sẽ không khuất phục. FIFA chưa phản hồi trực tiếp cáo buộc này.
Đây vẫn là lời tố cáo từ một phía và chưa được kiểm chứng độc lập. Quan hệ giữa Hoàng tử Ali với Infantino cũng đã căng thẳng trong nhiều năm. Nhưng cáo buộc có sức nặng bởi nó đánh trúng nền tảng quyền lực mà Chủ tịch FIFA xây dựng trong một thập niên: nguồn hỗ trợ dành cho 211 liên đoàn thành viên.
Infantino duy trì ảnh hưởng bằng cách tăng nguồn tiền phát triển, mở rộng các giải đấu và bảo đảm cho những nền bóng đá nhỏ một phần lợi ích lớn hơn. Với nhiều thành viên, ủng hộ ông cũng là bảo vệ nguồn tài chính họ đang nhận từ FIFA.
Nếu sự hỗ trợ ấy bị nghi ngờ được sử dụng để đổi lấy hậu thuẫn cá nhân, cuộc khủng hoảng sẽ không còn chỉ xoay quanh FFE. Nó đặt ra câu hỏi liệu tiền của FIFA có được phân phối theo nhu cầu phát triển bóng đá hay theo mức độ trung thành với người đứng đầu tổ chức.
FFE khiến Infantino bị chất vấn về tính minh bạch. Vụ xóa án cho tiền đạo Mỹ Folarin Balogun sau các cuộc gọi của Tổng thống Donald Trump làm dấy lên nghi ngờ về tính độc lập. Cáo buộc từ Jordan lại tác động trực tiếp đến cách ông vận động hậu thuẫn.
Ba vụ việc đặt cạnh nhau tạo thành một cuộc khủng hoảng về cách Infantino lãnh đạo FIFA, thay vì những sai lầm riêng lẻ.
Xin lỗi để giữ thế chủ động

Trước sức ép ngày càng lớn, Infantino đã triệu tập nhóm lãnh đạo cấp cao của FIFA đến Rabat, Morocco.
Sau cuộc họp, ông cùng Tổng thư ký Mattias Grafström gửi thư xin lỗi 211 liên đoàn thành viên vì những sai sót quanh FFE. FIFA thừa nhận kế hoạch được xử lý thiếu tham vấn, đồng thời cam kết rà soát lại toàn bộ sự việc và báo cáo tại kỳ họp tiếp theo của Hội đồng FIFA.
Nhưng lời xin lỗi có giới hạn rõ ràng. FIFA chỉ nhận sai về cách thực hiện, vẫn khẳng định mọi hành động đều nằm trong khuôn khổ quy định và tuyên bố sẽ bảo vệ uy tín tổ chức trước những cáo buộc mà họ cho là thiếu căn cứ.
Cách xử lý ấy cho thấy Infantino đang cố tách hai vấn đề: chấp nhận FFE là một thất bại nhưng không chấp nhận thất bại đó trở thành căn cứ buộc ông rời ghế.
Cuộc họp tại Morocco cũng giúp ông giành lại sự hậu thuẫn công khai từ ban lãnh đạo cấp cao FIFA.
Tuy nhiên giám đốc phát triển bóng đá toàn cầu Arsène Wenger khẳng định không tham gia kế hoạch và chỉ biết dự án qua truyền thông. Tổng thư ký Grafstrom gọi những gì xảy ra là đáng buồn. Giám đốc điều hành Kevin Lamour cho rằng nhân viên FIFA đã bị đánh lừa, còn cố vấn Carlos Cordeiro từ chức để phản đối.
Nhìn tổng thể, những động thái ấy chưa đồng nghĩa bộ máy FIFA quay lưng với Infantino. Nhưng chúng cho thấy ông không còn có thể trình bày FFE như một quyết định được tập thể lãnh đạo cùng xây dựng và chịu trách nhiệm.
Lời xin lỗi vì thế không khép lại cuộc khủng hoảng. Nó giúp Infantino củng cố nội bộ, kéo dài thời gian và chuyển từ phòng thủ sang phản công.
Ông vẫn có chỗ dựa đáng kể. Nhiều lãnh đạo bóng đá châu Phi, trong đó có Phó chủ tịch CAF Fouzi Lekjaa, đã công khai ủng hộ Infantino. Qatar cùng một số liên đoàn châu Á cũng tiếp tục đứng về phía ông.
Nếu giữ được phần lớn châu Phi, một bộ phận châu Á, Nam Mỹ và các liên đoàn nhỏ ở châu Đại Dương, Infantino vẫn có thể ngăn phe đối lập đạt 106 phiếu.
UEFA đang tạo ra khí thế. Infantino vẫn dựa vào cấu trúc bỏ phiếu, nơi mỗi quốc gia chỉ có một lá phiếu, bất kể quy mô nền bóng đá hay giá trị thương mại.
Người thay thế mới là lá phiếu quyết định
Trở ngại lớn nhất của UEFA không còn là tìm đủ người bất mãn. Điều khó hơn là tìm một ứng viên khiến các liên đoàn sẵn sàng chuyển sự bất mãn thành lá phiếu thay chủ tịch.
Chủ tịch CONCACAF Victor Montagliani được xem là người có khả năng tập hợp sự ủng hộ ngoài châu Âu. Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin, Chủ tịch AFC Salman bin Ebrahim Al Khalifa, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Na Uy Lise Klaveness và Chủ tịch PSG, đồng thời đứng đầu European Football Clubs, Nasser Al-Khelaifi cũng được nhắc đến.
Nhưng chưa ai chính thức tuyên bố tranh cử.
Một ứng viên chỉ đại diện cho ý muốn hạ Infantino của UEFA sẽ khó chiến thắng. Người đó phải cam kết duy trì nguồn tiền phát triển, bảo vệ tiếng nói của những nền bóng đá nhỏ và chứng minh FIFA sau Infantino không trở thành tổ chức chịu ảnh hưởng quá lớn từ châu Âu.
Đó là lý do con số 91 vừa đáng chú ý vừa chưa đủ quyết định. Nó chứng minh Infantino không còn là ứng viên mặc nhiên được tái bầu. Nhưng để đạt 106 phiếu, phe phản đối cần một lời giải thuyết phục cho thời kỳ sau ông Infantino.
UEFA đã thắng khi buộc FFE bị hủy. Họ đang tiến gần khả năng đưa vị trí của Infantino ra bỏ phiếu. Cáo buộc từ Jordan còn làm lung lay chính phương thức ông xây dựng hậu thuẫn.
Nhưng Infantino vừa chứng minh ông vẫn kiểm soát được bộ máy FIFA và còn đủ đồng minh để chống lại một cuộc bãi nhiệm sớm.
Phe phản đối đã có lực lượng. Infantino vẫn còn thành trì. Người xuất hiện để thay ông sẽ quyết định 15 lá phiếu còn thiếu.

