
Giữa vô vàn thiên đường biển đảo của Đông Nam Á, Koh Larn, Bohol và Nusa Penida không hẳn là những cái tên nổi tiếng hay lộng lẫy nhất. Nhưng mỗi hòn đảo lại có một cá tính riêng, đủ để mang đến cho tôi và có lẽ cả những lữ khách đồng điệu cảm giác đời hơn, thật hơn, như thể mình đang thực sự bước vào trải nghiệm đúng nghĩa.
Koh Larn – Hòn đảo dễ chịu nhất Thái Lan

Dễ đi, dễ đến, dễ thương… là những điều đầu tiên tôi nghĩ về Koh Larn. Địa danh này không phải kiểu hòn đảo khiến người ta choáng ngợp ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Có lẽ vì hành trình đến đó cũng rất “đời”: đi xe từ Bangkok xuống Pattaya, lách qua những lời mời chào speedboat bị hét giá ở bến tàu, rồi lên chuyến phà 30 baht đông nghẹt người dân địa phương đang trở về nhà sau một ngày làm việc. Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến Koh Larn ở lại trong trí nhớ tôi rất lâu.
Tôi vẫn nhớ hostel màu hồng nhỏ xíu nơi mình dừng chân, nhớ ông chủ đưa chiếc xe máy miễn phí với nụ cười thân tình như thể chúng tôi đã quen nhau từ trước. Những ngày ở Koh Larn trôi qua rất nhẹ: chạy xe qua những bãi biển, ăn hải sản giá rẻ, nhìn những chú chó nằm ngủ thảnh thơi như thể cả hòn đảo thuộc về chúng. Tien Beach là nơi tôi thích nhất, yên tĩnh, nước cạn và xanh đến khó tin dưới nắng chiều.
Koh Larn có thể không phải hòn đảo đẹp nhất Thái Lan. Nhưng chính vẻ mộc mạc, dễ chịu và chân thật ấy lại khiến nơi này trở thành một hòn đảo mà người ta rất dễ muốn quay lại.
Nusa Penida – Hòn đảo điện ảnh

Không phải viên ngọc thô, không phải hòn đảo quá khác biệt, Nusa Penida như vệ tinh của Bali nằm cách ngoài khơi 40 phút đi tàu. Hòn đảo mang cho du khách một trải nghiệm kỳ ảo với sự biến hóa của thiên nhiên vô cùng ấn tượng.
Khi tôi đến Nusa Penida, gần như chỉ dành cả ngày dài để chạy xe từ Đông sang Tây của đảo. Đường xa và khá mất thời gian nên ở mỗi điểm đẹp tôi đều chỉ kịp ghé một chút rồi lại đi tiếp. Tôi nhớ nhất cảm giác đứng ở Kelingking Beach. Từ trên vách đá nhìn xuống, màu nước chuyển từ xanh ngọc sang xanh cobalt rồi đổ thẳng vào những bãi cát trắng nhỏ xíu bên dưới. Cảnh tượng ấy khiến tôi nhận ra vì sao Indonesia luôn mang vẻ đẹp rất điện ảnh.




Nếu có thời gian quay lại, tôi chắc chắn sẽ ở lại ít nhất một đêm. Để dành riêng một ngày cho Diamond Beach, hay chỉ đơn giản có trọn một buổi chiều thật thong thả ở bãi biển Kelingking thôi cũng đáng.
Bohol – Hòn đảo dành cho sự trốn chạy

Bohol mang đến cảm giác như một cuộc trốn chạy thật sự khỏi nhịp sống vội vã. Hòn đảo ở miền Trung Philippines này có gần như mọi điều người ta chờ đợi ở một thiên đường nhiệt đới: làn nước xanh trong, những hàng dừa kéo dài bất tận, các rạn san hô đầy màu sắc và một nhịp sống chậm đến mức đôi khi khiến ta quên mất thời gian.
Nhưng Bohol không chỉ đáng nhớ bởi biển. Hòn đảo còn có dòng sông Loboc xanh như ngọc len qua rừng nhiệt đới, những ngọn đồi Chocolate Hills kỳ lạ như bước ra từ phim ảnh, hay khoảnh khắc bắt gặp tarsier – loài linh trưởng nhỏ bé với đôi mắt khổng lồ, được xem như biểu tượng của Philippines.


Tôi dừng chân ở Amorita Resort, khu nghỉ dưỡng gần như lý tưởng cho một kẻ muốn tạm rời khỏi đời sống thực. Ở đó có gỗ, cây cối, những khoảng xanh dịu mắt và bờ biển chỉ cách vài bước chân. Mọi thứ vừa đủ riêng tư, vừa đủ gần với thiên nhiên, để người ta có cảm giác mình đang rời xa khỏi những ồn ào bên ngoài.
Ba hòn đảo, ba quốc gia, ba cá tính, đó chính là điều khiến Đông Nam Á luôn hấp dẫn. Mỗi hòn đảo ta chọn đi qua đều trở thành một trải nghiệm rất riêng, bởi ta đã gửi vào đó thời gian, sức lực và cả kỳ vọng của mình. Có lẽ vì vậy, hành trình khám phá Đông Nam Á sẽ còn tiếp diễn, với tôi và cả với những người đang đọc những dòng này



