
Nếu nhiều nhà mốt loay hoay tìm cách ứng phó với cái nóng kỷ lục của Paris, thì mùa hè khắc nghiệt của “kinh đô ánh sáng” lại trở thành chất liệu hoàn hảo cho BST Nam Xuân Hè 2027 của Soshiotsuki.
Sau màn ra mắt với tư cách nhà thiết kế khách mời tại Pitti Uomo, quán quân giải thưởng LVMH Prize 2025 chính thức chào sân lịch trình Tuần lễ Thời trang Paris, mang ngôn ngữ sáng tạo đặc trưng của mình đến một trong những sàn diễn danh giá nhất thế giới.
Soshiotsuki có lẽ vẫn là một cái tên còn khá mới trên lịch trình của những tuần lễ thời trang lớn, cũng như làng mốt thời trang toàn cầu. Thế nhưng, ngôn ngữ thiết kế của thương hiệu lại không quá khó để nhận diện. Chỉ cần nhắc đến hình ảnh những người đàn ông Nhật Bản trong thập niên 1980 và 1990, với những bộ suit mang vẻ điềm nhiên, hay buông lơi đầy mệt mỏi sau giờ làm, là đã có thể hình dung phần nào thế giới sáng tạo mà Soshi Otsuki theo đuổi.

Ngay từ những bộ sưu tập đầu tiên, kiểu “soft suit” với cấu trúc được làm mềm, vai áo thả lỏng và phom dáng thiếu đi sự cứng cáp của tailoring truyền thống đã trở thành dấu ấn nhận diện của thương hiệu.
Ở BST Xuân Hè 2027, những bộ suit ấy tiếp tục đóng vai trò như “xương sống” của toàn bộ sưu tập, nhưng lần này được đặt giữa bối cảnh mùa hè châu Âu nóng như thiêu đốt. Những nếp nhăn, phần ve áo xô lệch hay phom dáng buông thả cũng từ đó mà trở thành phản ứng tự nhiên của trang phục trước cái nóng khắc nghiệt. Đó cũng là cách ăn mặc mà không ít cư dân Paris mong muốn trong mùa hè năm nay.


Giống như nhiều bộ sưu tập trước, điểm khởi đầu của Soshi Otsuki vẫn là ký ức. Nhưng đó không hẳn là những ký ức anh từng trực tiếp trải qua, mà là những hình dung được chắp vá từ ảnh cũ, thước phim, lời kể hay những trải nghiệm của người khác. “Những trải nghiệm chưa từng thuộc về bản thân nhưng vẫn mang đến cảm giác thân thuộc kỳ lạ,” nhà thiết kế chia sẻ.
Với BST Xuân Hè 2027, mạch ký ức ấy bắt đầu từ nỗi hoài niệm về một khu nghỉ dưỡng anh chưa từng đặt chân đến và những chuyến đi mùa hè của thế hệ cha mình. Từ những mảnh ghép tưởng tượng ấy, Soshiotsuki dựng nên một mùa hè vừa xa lạ vừa quen thuộc, nơi những bộ suit Nhật Bản của thập niên 1980 bỗng hòa vào cái nóng gay gắt của châu Âu đương đại.
“Tất cả bắt nguồn từ sự ngưỡng mộ dành cho những chuyến đi mà tôi chưa từng trải qua,” Otsuki chia sẻ. “Khi còn nhỏ, tôi chưa bao giờ có cơ hội ra nước ngoài hay trải nghiệm những kỳ nghỉ kiểu châu Âu. Bộ sưu tập giống như nỗi hoài niệm về một ký ức mà tôi chưa từng có”.

Ngay từ look mở màn, hình ảnh người cha đã hiện diện như nhân vật trung tâm của bộ sưu tập. Nhưng lần này, vẻ nghiêm nghị quen thuộc của người đàn ông công sở Nhật Bản được “làm mềm”. Bước ra khỏi guồng quay văn phòng không ngày nghỉ, ông cho phép mình buông lỏng thêm một chút, cả trong cách ăn mặc lẫn tâm thế.
Quần được nới rộng với những nếp ly mềm, ve áo khoác cong nhẹ đầy ngẫu hứng, còn quần shorts trông như thể vừa được xắn lên hay cắt vội ha từ một chiếc quần dài để tiện lao xuống biển. Nếu không phải đang đi nghỉ, hẳn người đàn ông của Soshiotsuki sẽ chẳng bao giờ mặc chiếc sơ mi với một bên cổ áo lật ngược, cài hờ khuy quần hay thả lỏng dây thắt lưng để lộ lớp quần bơi bên trong.






“Khi đi du lịch, bạn thường thử những kiểu trang phục hoặc màu sắc mà bình thường sẽ không mặc. Đó là cảm giác ăn diện thoải mái hơn, hoặc có phần khác thường hơn,” Otsuki chia sẻ. “Có điều gì đó chưa hoàn hảo, thậm chí hơi vụng về. Nhưng chính sự vụng về ấy lại tạo nên sức hút riêng.”
Tinh thần thư giãn ấy tiếp tục được đẩy xa hơn qua cách styling. Chiếc ví da đựng iPad vẫn được cài gọn nơi cạp quần như lời nhắc rằng những người đàn ông ấy chưa bao giờ thực sự rời xa công việc. Khăn len gân quấn hờ quanh cổ, chiếc nhẫn kiêm kẹp điếu thuốc hay những chiếc thắt lưng bị bẻ cong thành hình chữ S đều trở thành các điểm nhấn thị giác đáng nhớ. Ngay cả thanh nẹp giữa của cổ áo cũng được xử lý theo đường cong tương tự, khiến toàn bộ bộ sưu tập mang cảm giác như đang dần “tan chảy”.




Ý niệm ấy bắt nguồn từ Salvador Dalí. Trong thế giới siêu thực của danh họa Tây Ban Nha, những vật thể tưởng như rắn chắc lại mềm oặt, uốn cong dưới tác động của một lực vô hình. Từ nghịch lý đó, Soshiotsuki tạo nên những bộ trang phục trông như đã mất đi cấu trúc, dù bên trong vẫn được dựng phom vô cùng chặt chẽ. Hệ thống canvas, các chi tiết gia cố bằng kim loại cùng kỹ thuật cắt rập được tính toán chính xác để giữ nguyên kết cấu, đồng thời tạo cảm giác như trọng lực đã khiến quần áo tự nhiên chùng xuống. “Chúng không thật sự mềm. Chúng chỉ tạo cảm giác mềm mại,” Otsuki giải thích.







Vì vậy, sự mềm mại trong bộ sưu tập không đến từ việc loại bỏ lớp lót hay đệm vai, mà được tạo nên ngay từ cách tái thiết kế phần canvas bên trong, kỹ thuật dựng rập và lựa chọn vật liệu.
Hầu hết chất liệu mùa này đều là những loại vải nguyên bản mới được phát triển, bên cạnh các bản tái tạo trung thành từ những dòng vải đã xuất hiện hơn hai thập kỷ trước, tất cả đều được sản xuất tại Nhật Bản. Len và linen sử dụng kỹ thuật nhuộm sợi, kết hợp màu sắc và loại sợi khác nhau giữa sợi dọc và sợi ngang để tạo chiều sâu thị giác. Trong khi đó, cotton được xử lý garment dye và washing nhằm tái hiện dấu vết của thời gian.






Bảng màu cũng phản ánh sự bào mòn ấy: beige khô, nâu đỏ như đất sét và xanh lơ đã bạc màu. Đó không phải những gam màu của thiên nhiên ở thời khắc rực rỡ nhất, mà là sắc độ của những vật liệu đã phơi mình quá lâu dưới nắng hè. Từ đó, thương hiệu cũng nhấn ạmnh rằng quần áo chưa bao giờ chỉ để tái hiện quá khứ: “Chúng là một cấu trúc giúp định hình những ký ức chưa từng được trải nghiệm, để rồi những ký ức ấy trở thành ký ức mới, được lưu giữ trên chính cơ thể người mặc.”




Ảnh: iMAXtree

