Tính đến màn ra mắt tại Tuần lễ Thời trang Paris Xuân Hè 2027, giới mộ điệu đã chứng kiến ba chương đầu tiên trong hành trình Jonathan Anderson tái định nghĩa người đàn ông Dior. Bên cạnh sự tò mò và phấn khích dành cho những ý tưởng mới, các thử nghiệm của anh cũng vấp phải không ít hoài nghi từ giới chuyên môn lẫn thị trường.
Với một nhà mốt sở hữu di sản đồ sộ, gắn liền với sự thanh lịch và tinh thần cổ điển kiểu Pháp, những yếu tố nổi loạn, chất punk, rock kiểu Anh mà Jonathan mang đến đôi khi khiến các tín đồ lâu năm cảm thấy khó nắm bắt. Trong khi đó, ở góc độ thương mại, khi thị trường ngày càng đề cao tính ứng dụng và khả năng kết nối tức thì với khách hàng, những cuộc thử nghiệm vượt khỏi vùng an toàn của anh cũng dễ tạo cảm giác xa cách.

Không ngạc nhiên khi kỷ nguyên Jonathan Anderson tại Dior nhanh chóng được đặt lên bàn cân cùng những người tiền nhiệm. Thế nhưng, có lẽ còn quá sớm hoặc không công bằng để đưa ra những kết luận sau cùng. Ba bộ sưu tập đầu tiên giống một giai đoạn dò đường hơn là một lời khẳng định hoàn chỉnh.
Jonathan vẫn đang thử nghiệm, điều chỉnh và từng bước xây dựng ngôn ngữ riêng cho người đàn ông Dior dưới thời của mình.“Tôi có một công việc khá thú vị. Tôi phải đối thoại với những khách hàng đã gắn bó với thương hiệu, đồng thời tìm cách tiếp cận những người mới. Vì thế đôi khi tôi thích làm mọi thứ trở nên khó đoán hơn một chút. Với tôi, đó là quá trình thử nghiệm,” nhà thiết kế người Ireland chia sẻ.
Có lẽ “khó đoán” là từ khóa chính xác nhất để mô tả Dior dưới thời Jonathan Anderson. Sau hình tượng lãng tử với nét nổi loạn ngầm trong bộ sưu tập đầu tiên, rồi sự bùng nổ của tinh thần punk và rock ở mùa thứ hai, giới mộ điệu một lần nữa khó lòng đoán trước màn giao thoa giữa văn hóa rave và thẩm mỹ quý tộc cổ điển mà anh mang đến cho Dior Nam Xuân Hè 2027.




Mùa này, Jonathan tiếp tục đưa ra một hình dung mới về người đàn ông Dior. Hay chính xác hơn, đó là những cậu ấm xuất thân từ tầng lớp thượng lưu, thích ăn diện sang trọng, lãng tử, dành cả đêm chìm trong âm nhạc điện tử và những bữa tiệc kéo dài đến tận sáng bên trong các dinh thự cổ kính.
Bức chân dung ấy thực chất đã được hé lộ từ rất lâu trước khi người mẫu đầu tiên bước ra sàn diễn. Quả cầu disco màu đen đi kèm thư mời chính là mật mã đầu tiên. Tiếp đó là địa điểm tổ chức: Musée Nissim de Camondo, dinh thự lịch sử từng là nơi ở của Moïse de Camondo – nhà sưu tập nổi tiếng đã dành cả cuộc đời để xây dựng một trong những bộ sưu tập nghệ thuật trang trí thế kỷ XVIII quan trọng nhất nước Pháp.

Chưa dừng lại ở đó, phần nhạc nền giàu cảm xúc được Fred again.. thực hiện riêng cho Dior, đã dẫn dắt khách mời tiến sâu hơn vào thế giới mà Jonathan tạo dựng. Và rồi những mảnh ghép cuối cùng xuất hiện ngay trong phần mở màn show diễn: các phom dáng rộng rãi, buông lỏng và mang đậm tinh thần loungewear, như thể những vị khách vừa bước ra khỏi một bữa tiệc kéo dài suốt đêm hè.



Ba bộ suit chiffon mỏng tang, kẻ sọc pinstripe, lấy cảm hứng từ một chiếc áo khoác vintage cổ trễ do Marc Bohan thiết kế, ở đầu show diễn phần nào phản ánh rất chân thật về cái nóng đạt kỷ lục của Paris lúc bấy giờ.
Có lẽ Jonathan Anderson đã bắt đầu lắng nghe những tín hiệu từ thị trường. Những phom dáng bó sát từng thách thức người mặc gần như biến mất khỏi sàn diễn: skinny jeans chỉ xuất hiện lác đác, phiên bản Bar Jacket thu nhỏ không còn hiện diện, trong khi áo sơ mi cũng được nới rộng đáng kể. Thay vì gây sốc như ở Dior Nam Thu Đông 2026, lần này Jonathan mở đầu show diễn bằng một tinh thần mềm mại và giàu chất thơ hơn, gần với hình dung truyền thống về Dior trong tâm trí nhiều khách hàng lâu năm.
Dẫu vậy, sự dung hòa không đồng nghĩa với thỏa hiệp. Jonathan vẫn không quên chính mình.







Những chiếc áo choàng mặc xộc xệch kéo lê trên sàn, quần jeans rách, quần short túi hộp siêu ngắn, quần sequin lấp lánh, áo len xổ sợi hay những chiếc nơ cổ cố tình lệch chuẩn vẫn xuất hiện xuyên suốt bộ sưu tập. Chúng giữ lại nét hài hước, tinh thần nổi loạn và cá tính sáng tạo vốn đã trở thành dấu ấn của Jonathan, đồng thời hoàn thiện chân dung những cậu thiếu gia phong trần vừa bước ra khỏi một bữa tiệc kéo dài đến tận bình minh.
“Đó là hình dung của tôi về một nhân vật,” Jonathan chia sẻ. “Tiệc tùng, xuống phố, ăn diện, trang trọng và chất công tử Eton.”
Thực tế, nhận định này chính là chìa khóa để giải mã toàn bộ bộ sưu tập. Jonathan nhìn thấy sự trở lại của văn hóa rave trong đời sống đương đại, nhưng thay vì tái hiện nó bằng những khuôn mẫu quen thuộc, anh đặt nó vào cuộc đối thoại với thẩm mỹ quý tộc cổ điển.




“Ở London hiện tại đang xuất hiện một làn sóng mới của giới trẻ tìm đến các rave. Văn hóa rave đang quay trở lại. Bạn có thể thấy nó ở vùng ngoại ô, ngoài trung tâm thành phố, thậm chí dọc bờ sông Seine lúc 7 giờ sáng. Có điều gì đó đang thay đổi, và giới trẻ đang ăn mặc chỉn chu hơn. Họ cũng bắt đầu pha trộn nhiều thứ với nhau.”
Tinh thần ấy được chuyển hóa thành trang phục thông qua những cuộc va chạm giữa thời trang cao cấp và đời thường. Jonathan không chỉ giải cấu trúc các nguyên mẫu cổ điển mà còn cố tình ghép nối những món đồ vốn không thuộc về nhau. Frock coat dài quá gối được khoác ngoài áo pyjama viền piping rồi kết hợp cùng quần short túi hộp cực ngắn. Áo bomber mang phần cổ tuxedo lại đi cùng sơ mi trắng và nơ cổ trang trọng.




Những chiếc áo khoác denim cổ shawl được xử lý sờn rách xuất hiện bên cạnh sơ mi thêu cầu kỳ và quần tây đen. Ngay cả các blazer cashmere màu navy hay beige mang đậm tinh thần tư sản Pháp cũng được biến tấu bằng phần cổ shawl lót shearling cắt ngắn mềm mại như một chiếc chăn.
“Bộ sưu tập lần này là sự giao thoa giữa những ý niệm đã xuất hiện trong hai mùa menswear gần nhất của tôi,” Jonathan chia sẻ. “Tôi bị hấp dẫn bởi khoảnh khắc những quy chuẩn ăn mặc trang trọng dần được nới lỏng. Đó là khi tuxedo đi cùng quần jeans rách, hay một chiếc áo khoác may đo được kết hợp với quần short denim màu hồng. Đó là sự va chạm giữa tính trang trọng và tinh thần tự do.”
Thực tế, kiểu nhân vật mà Jonathan xây dựng không hề xa lạ. Văn học, điện ảnh và lịch sử thời trang từ lâu đã bị ám ảnh bởi hình tượng những chàng trai quý tộc nổi loạn. Những năm đầu thập niên 2000, Hedi Slimane từng đưa hình ảnh rocker gầy gò, bất cần trở thành một phần của di sản dòng thời trang nam tại Dior. Ở Dior Nam Thu Đông 2026, Jonathan cũng thử tiếp cận hình tượng ấy theo cách nổi loạn và hóm hỉnh rất Anh Quốc. Còn lần này, anh mang đến một phiên bản phức tạp hơn, nhiều lớp lang hơn và giàu tinh thần haute couture hơn.

Đúng như những gì Jonathan từng khẳng định kể từ ngày tiếp quản Dior, anh luôn tìm cách đối thoại với di sản thay vì lặp lại nó. Hay như cách nhà thiết kế diễn đạt, đó là việc liên tục chơi đùa với những mã nhận diện quen thuộc và cố tình khiến chúng trở nên “lệch chuẩn”.
Tinh thần ấy hiện diện trong từng chi tiết. Skinny jeans xuất hiện dưới nhiều biến thể khác nhau: denim tẩy bạc, xử lý distressed, bảng màu pastel mang hơi hướng bon chic bon genre của giới thượng lưu Pháp hay thậm chí là phiên bản ánh kim in họa tiết da rắn màu vàng.








Trong khi đó, chiếc Bar Jacket huyền thoại của Christian Dior trở lại với phần gấu áo tua rua, như tiếng vọng từ những thiết kế xuất hiện trong BST Dior Cruise trình diễn tại Los Angeles trước đó. Những chiếc cà vạt thêu bugle beads tạo hiệu ứng trompe l’oeil được lấy trực tiếp từ kho lưu trữ thời trang nữ của Dior, tái hiện họa tiết từng xuất hiện trong BST Haute Couture năm 1979.


Qua đó, Jonathan tiếp tục khẳng định triết lý phi giới tính mà anh theo đuổi, xóa nhòa ranh giới giữa thời trang nam và nữ để tạo nên hình ảnh “Dior boyfriend” và “Dior girlfriend” cùng tồn tại trong một thế giới thẩm mỹ chung.
Tuy nhiên, bên cạnh nét xộc xệch có tính toán ấy, những cậu ấm của Dior Men Xuân Hè 2027 cũng biết cách ăn vận theo đúng chuẩn mực. Jonathan mang đến loạt bộ suit may đo chỉn chu với phom dáng rộng được thế hệ trẻ ưa chuộng. Điểm nhấn nằm ở những phối màu giàu tương phản như nâu và hồng neon, đen và xanh coban, cùng các ghim cài hình hoa chế tác tinh xảo hay những chiếc nơ ruy băng màu hồng xuất hiện trên ve áo như các món trang sức nhỏ bé nhưng đầy chủ đích.








Nếu xem hết show diễn vẫn còn thấy mơ hồ, thì đó đúng là điều mà Jonathan Anderson mong muốn. Suốt ba bộ sưu tập menswear, anh chưa từng định hình Dior trong một khuôn mẫu nào. Mỗi hình dung khác nhau của anh về quý ông Dior chính là phép thử thị trường.
“Đó là cách chúng tôi xây dựng các nhân vật khác nhau để có thể kết nối với nhiều nhóm khách hàng ở các độ tuổi khác nhau. Một chiếc áo khoác da lộn đẹp có thể được phối cùng quần da trăn ánh vàng, nhưng khi tách riêng, nó vẫn có thể dành cho bố tôi hoặc cho chính tôi vào mùa hè.”
“Với tôi, đó là quá trình liên tục tinh chỉnh, tận hưởng và khám phá. Thử tạo ra những mã di sản mới, rồi loại bỏ một vài mã mà trước đó mình từng thêm vào,” Jonathan cho biết. “Từng chút một, mọi thứ sẽ dần vào đúng vị trí của nó. Và điều quan trọng là quá trình ấy phải mang lại niềm vui. Tôi nghĩ thời trang nên là một điều thú vị như thế.”







Ảnh: iMAXtree, Dior

