
Đạo diễn Hàm Trần mang trong mình một dòng chảy sâu và không ngừng biến chuyển. Sinh dưới mệnh Đại Khê Thủy trong triết lý ngũ hành, ở anh có bản năng dẫn dắt, uy lực trầm tĩnh của tuổi Hổ. Cùng với đó là sự tận hiến bền bỉ với điện ảnh – thứ luôn thôi thúc anh cùng các cộng sự đi xa hơn những giới hạn quen thuộc.
Hàm Trần hiện là một trong những đạo diễn được chú ý nhất tại Việt Nam, ghi dấu bằng phong cách làm phim gai góc, trực diện và giàu sức nặng. Kết hợp kỹ nghệ điện ảnh Hollywood với những sắc thái rất Việt, anh tạo dựng tiếng nói riêng trong ngành công nghiệp phim ảnh, đặc biệt qua những tác phẩm gần đây như Tử chiến trên không (2025) và series phim chiếu trên Netflix – Tiệm ăn của quỷ (2025).
Anh tốt nghiệp Thạc sĩ chuyên ngành Đạo diễn Điện ảnh tại Trường Sân khấu, Điện ảnh và Truyền hình thuộc UCLA. Bộ phim tốt nghiệp The Anniversary (2003) của anh từng lọt vào danh sách rút gọn của giải Oscar cho hạng mục Phim ngắn người đóng. Trong sự nghiệp của mình, Hàm Trần đã nhận 9 giải thưởng tại các liên hoan phim quốc tế, đồng thời hai lần là cựu học viên của Sundance Film Festival.

Sau hơn hai thập kỷ làm nghề, cái tên Hàm Trần gợi lên sự ngưỡng mộ dành cho tay nghề và sự nể trọng trước những tiêu chuẩn khắt khe mà anh đặt ra cho công việc. Nhưng ở những năm đầu sự nghiệp, cường độ ấy đôi khi bộc lộ trên phim trường theo cách khiến người khác cảm thấy e dè.
“Tôi từng được biết đến như một đạo diễn nóng tính, và rất nhiều người sợ tôi. Phần lớn điều đó đến từ việc tôi để nỗi sợ lấn át. Tôi sợ không thể hiện thực hóa được tầm nhìn của mình”. Hàm Trần luôn bảo vệ những đứa con tinh thần của mình một cách quyết liệt. Sự bảo vệ ấy từng biến thành nhu cầu kiểm soát, bắt nguồn từ nỗi sợ tác phẩm bị hiểu sai hoặc thể hiện sai.
Tôi từng được biết đến như một đạo diễn nóng tính và rất nhiều người sợ tôi

Với anh, một bộ phim chưa bao giờ chỉ là một bộ phim. Nó là phản chiếu của bản thân, thường để lộ những phần mong manh, sâu kín và khó gọi tên nhất trong thế giới nội tâm mà anh luôn giữ rất chặt. Trong nhiều tác phẩm của Hàm Trần, hình ảnh một cậu bé thường xuất hiện. Nhìn kỹ hơn, nhân vật ấy chính là đứa trẻ bên trong anh được tạo nên từ sự tò mò, trí tưởng tượng và cả những vết nứt đầu đời của trải nghiệm làm người.
Hàm Trần luôn tham gia sâu vào mọi công đoạn trong phim của mình, từ viết kịch bản, đạo diễn đến dựng phim. Nhưng trong khoảng năm năm trở lại đây, cách anh làm việc đã dần thay đổi. Anh cởi mở hơn với các cộng sự, cho người khác nhiều không gian hơn để đóng góp vào tác phẩm.
“Điều quan trọng là tìm được những người tôi tin tưởng và thật sự hiểu mình”. Thiền định đã dẫn dắt sự chuyển biến ấy, giúp anh nới lỏng nhu cầu kiểm soát và tìm lại trạng thái cân bằng. “Tôi có một playlist các tần số thiền định. Nó giúp khai mở tâm trí tôi. Tôi nghe khi lên shot list hoặc lúc viết. Nó đưa tôi trở về với bản ngã của chính mình”.
Thay vì ẩn sau hình tượng con hổ như lớp vỏ bảo vệ, hoặc để nó áp đảo mình, Hàm Trần giờ đây học cách đón nhận sức mạnh ấy trong sự cân bằng. Anh hiểu rằng đạo diễn không phải là một nhà độc tài, mà là người kết nối – người tập hợp và định hình tầm nhìn của nhiều cá nhân.
Bây giờ tôi không còn hỏi ‘tại sao’ trên phim trường nữa. Trước đây, chính câu hỏi đó thường kích hoạt cơn giận của tôi. Giờ tôi tập trung vào việc giải quyết vấn đề. Tôi không ngồi đó nghĩ rằng: Tôi không có được điều mình muốn, nên sẽ ép nó phải xảy ra. Mình chỉ có thể làm tốt nhất với tình huống đang có”.

Năm 2025, Hàm Trần có cú bứt phá phòng vé đúng nghĩa đầu tiên với Tử chiến trên không. Đạt doanh thu 251 tỉ đồng, bộ phim được khen ngợi nhờ nhịp phim chặt chẽ, sự căng thẳng liên tục và ngôn ngữ hình ảnh cuốn hút khán giả từ đầu đến cuối. Lấy cảm hứng từ hai vụ không tặc có thật tại Việt Nam giai đoạn 1978–1979, bộ phim hành động – giật gân mang trong mình sức nặng lịch sử lẫn tham vọng điện ảnh, đồng thời đặt ra chuẩn mực mới cho thể loại này trong nước.
Hàm Trần quy tụ một dàn diễn viên kết nối giữa những gương mặt quen thuộc và thế hệ mới: Thái Hòa, Kaity Nguyễn, Thanh Sơn, bên cạnh các diễn viên trẻ triển vọng như Võ Điền Gia Huy, Trần Ngọc Vàng và Trâm Anh. Dưới sự dẫn dắt của anh, các diễn viên được đẩy ra khỏi vùng an toàn của những dạng vai quen thuộc, bộc lộ nhiều sắc thái hơn về biên độ diễn xuất. Kết quả không chỉ là thành công thương mại, mà còn là sự khẳng định rõ nét hơn về dấu ấn tác giả của Hàm Trần: chính xác, đầy dụng ý và luôn muốn mở rộng những gì điện ảnh Việt có thể chứa đựng. Đó cũng là khoảnh khắc mà cảm quan thẩm mỹ và trực giác văn hóa của anh tìm được điểm giao nhau.

“Việt Nam mang lại cho tôi cảm giác là nhà nhiều hơn nước Mỹ. Có một câu nói của người Việt rằng, rễ chỉ thật sự mọc khi mình có đất để bám. Khi tôi quyết định chuyển về đây, những tác phẩm tốt bắt đầu đến. Đó là câu chuyện của sự thẳng hàng”. Với Hàm Trần, sự “thẳng hàng” ấy không chỉ là vấn đề thời điểm. Nó dần trở thành trạng thái tinh thần.
Đó là một nghịch lý mà Hàm Trần học cách ngồi lại cùng trong những năm gần đây. Về bản chất, kinh dị được tạo ra để gieo nỗi sợ. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu nỗi sợ ấy cũng có khả năng chuyển hóa và chữa lành? Dự kiến ra rạp vào tháng 8–2026, Sợi chỉ đỏ đánh dấu sự trở lại của Hàm Trần với thể loại kinh dị trên màn ảnh rộng. Anh đã từng nói sẽ không làm phim kinh dị nữa sau Thiên Linh Cái (2019). Như anh nói, mọi thứ khi ấy “trở nên quá thật”.
Hãy để kinh dị
chữa lành bạn
Hàm Trần cho biết anh bắt đầu nhìn thấy các linh hồn từ bộ phim dài đầu tay. Những trải nghiệm ấy theo anh qua Đoạt hồn (2014), Siêu trộm (tựa tiếng Anh: Bitcoin Heist, 2016), rồi đến Thiên Linh Cái – bộ phim mà trong thời gian thực hiện, anh cũng mất mẹ. Tác động của giai đoạn ấy không chỉ nằm ở thể chất, mà còn là cảm xúc và tâm lý. Đã có lúc anh nghĩ đến chuyện rời bỏ điện ảnh.

Chính Maika: Cô bé đến từ hành tinh khác (2022) đã cứu anh. “Đó là câu chuyện về một cậu bé mất mẹ và không biết cách xử lý nỗi đau ấy. Những khoảnh khắc cuối cùng của tôi với mẹ trở thành cảm hứng cho cảnh mở đầu phim. Người mẹ nằm trên giường bệnh, cậu bé khóc vì sợ mất mẹ. Bà hôn kiểu Việt Nam, hít hà tóc con và nói: Sao tóc con lúc nào cũng thơm vậy? Điều đó là thật. Tôi luôn tắm trước khi vào bệnh viện thăm mẹ”.
Sau khi mẹ qua đời, anh kể rằng bà thường xuất hiện trong hình hài cánh bướm, nhất là trong những thời điểm khó khăn, như một lời nhắc phải chịu đựng và tiếp tục đi về phía trước. Theo thời gian, anh không còn chống cự những điều mình từng không thể lý giải. Với Sợi chỉ đỏ, Hàm Trần cảm thấy mình có trách nhiệm mới trong việc kể những câu chuyện ấy. Bộ phim trở thành một hình thức xử lý cảm xúc. “Đó là vẻ đẹp của việc làm nghệ thuật. Nó đến từ một nơi rất riêng tư. Đây chính là sức mạnh của điện ảnh”.
Năm 18 tuổi, bà của Hàm Trần từng xem số và nói rằng anh chỉ thật sự thành công sau tuổi 50. “Bạn có tưởng tượng được cảm giác nghe điều đó khi mới 18 tuổi không? Nó thật sự khiến tôi suy sụp”. Giờ đây, anh nhìn điều đó theo một cách khác.“Tôi cảm thấy mình cần tất cả những năm tháng ấy để đi đến một nơi mà các trải nghiệm đã tích lũy đủ nhiều, để tôi thật sự có thể xử lý chúng. Bây giờ khi viết hoặc dựng phim, tôi nhìn thấy tác phẩm rõ hơn. Tôi nghĩ điều đó liên quan rất nhiều đến tuổi tác”.
Năm 18 tuổi, bà của Hàm Trần từng xem số và nói rằng anh chỉ thật sự thành công sau tuổi 50

Khi sự nghiệp tiếp tục đi lên và tiếng nói nghệ thuật ngày càng sắc nét, Hàm Trần vẫn được neo giữ bởi sự khiêm nhường và tình yêu sâu sắc dành cho nghề. Ánh đèn sân khấu dường như chưa bao giờ là điều khiến anh bận tâm. Nếu có người muốn đội vương miện cho mình, anh lại tìm thấy niềm vui lớn hơn trong việc trao chiếc vương miện ấy cho người khác.
Trong ngành, Hàm Trần được biết đến như một “film doctor” – người góp phần chỉnh sửa, cứu chữa và tái định hình nhiều dự án điện ảnh tại Việt Nam cũng như Đông Nam Á. Anh từng đưa ra những góp ý quan trọng về dựng phim và cấu trúc cho nhiều nhà làm phim như Charlie Nguyễn, Trấn Thành, Lê Thanh Sơn và nhiều tên tuổi khác. Trong ngành công nghiệp thường bị định nghĩa bởi cạnh tranh, Hàm Trần lại tin vào một logic khác.
“Nước lên thì thuyền lên. Nếu nhiều bộ phim cùng thắng, tất cả chúng ta đều thắng. Điện ảnh Việt Nam đang bắt đầu được chú ý, nhưng chúng ta cũng rất dễ bị bỏ qua nếu không liên tục nâng cao tay nghề của mình”. Anh cũng đặc biệt bị thu hút bởi những nhà làm phim trẻ, những người khao khát học hỏi và trưởng thành. “Nếu tôi có thể cộng tác với ai đó và giúp tác phẩm của họ tốt hơn, điều đó rất tuyệt. Nó trở thành một niềm say mê mới của tôi. Bởi qua việc cố vấn và giúp đỡ người khác, tôi cũng tìm thấy cảm hứng cho chính tác phẩm của mình”.
Sau ngần ấy năm, mãnh hổ trong Hàm Trần chưa bao giờ biến mất. Nó chỉ không cần phải chứng minh sức mạnh hay phô ra móng vuốt. Sinh dưới mệnh Đại Khê Thủy, anh vẫn luôn chuyển động như một dòng nước không thể ngăn lại. Nhưng dòng nước từng cuồn cuộn vì thôi thúc và khẩn thiết ấy, giờ đây chảy với nhiều chủ đích hơn, chuẩn xác hơn và sáng tỏ hơn.
** Ê-kíp thực hiện **
Nhân vật: Hàm Trần.
Giám đốc sáng tạo / Nhiếp ảnh: Hoài Lộc.
Nhà sản xuất sáng tạo: Catherine Trúc Cầm Nguyễn.
Giám đốc sản xuất: Creo Artist Management.
Trang phục: Valenciani.
Tóc & Trang điểm: Nguyễn Thành Huy.
DI / Retouch: Thuat Vo.
Gaffer: Thien Ngoc Nguyen.
Diễn viên hỗ trợ: Trần Nghĩa.
Hỗ trợ sản xuất: Phạm Bình Mình, Luan Nguyen.
Địa điểm: CUA Studio.
Trợ lý: An Na Nguyễn.
Lời cảm ơn đặc biệt: Tùng Phạm, 35 Rental.

