What I’ve Learned: NSƯT Chí Trung

Chuyên mục What I’ve Learned của Esquire Việt Nam mang đến những chiêm nghiệm từ Nghệ sĩ ưu tú Chí Trung. Cách anh nhìn nhận diễn xuất, đối diện với nỗi buồn, định nghĩa lại tình yêu và tận hưởng cuộc sống sau những năm tháng cống hiến trọn vẹn cho nghệ thuật.

By |
What I’ve Learned NSƯT Chí Trung_3
Ảnh: Nhật Quang

Nghệ sĩ ưu tú Chí Trung là gương mặt gạo cội của sân khấu kịch và truyền hình Việt Nam. Anh in đậm dấu ấn qua các vở diễn kinh điển và vai diễn Táo Giao thông làm nên thương hiệu trong chương trình Gặp nhau cuối năm. Phong cách diễn xuất của anh mang đậm chất “hài trí tuệ”, mượn tiếng cười tếu táo để lột tả những sự thật trần trụi và sâu cay về nhân thế.

Bài học sâu sắc nhất sau hơn 45 năm làm nghề là sự chân thành và thẳng thắn. Bạn cứ hết lòng với công việc nghệ thuật, không vụ lợi bon chen. Tuyệt đối không được đạp bằng tất cả, không giẫm lên lưng đồng đội để kiếm tìm danh lợi cho riêng mình. Sự chân thành trong nghề nghiệp mới là thứ dẫn lối các bạn trẻ đi xa.

Danh hiệu lớn nhất của người làm nghề diễn chân chính là chạm được vào cảm xúc và nhận được sự tôn trọng tuyệt đối từ khán giả. Nghệ thuật đến với tôi một cách ngẫu nhiên và tôi chưa bao giờ quan tâm hay mưu cầu các danh hiệu. Sự yêu mến của công chúng mang nhiều ý nghĩa hơn bất kỳ một tước hiệu nào.

Sự nghiệp của tôi trải qua nhiều thăng trầm theo từng giai đoạn. Tôi không có một vai diễn cụ thể nào gọi là ấn tượng nhất. Từ những năm tháng nền tảng đi học, thời kỳ hoàng kim của kịch cổ điển, đến thời kỳ kinh tế thị trường với hài kịch và phim ảnh, mỗi một nhịp đập của thời đại đều nhào nặn nên tôi của hiện tại.

Thứ mọi người gọi là “hài thâm” thực chất là sự đúc kết của tôi với cuộc đời. Nó bắt nguồn từ thói quen ham đọc sách từ bé, thầm quan sát, đánh giá, cùng những năm tháng bươn chải đủ nghề ở chợ giời để kiếm sống nuôi con. Tôi đem nỗi đau đời mình từng nếm trải chuyển tải thành ngôn ngữ nghệ thuật trên sân khấu.

Táo Giao thông là một vai diễn ngẫu nhiên nhưng lại gắn bó suốt thời gian dài. Giao thông là vấn đề sát sườn của mọi nhà, ai ra đường cũng chất chứa những nỗi niềm vất vả. Khi tôi thay người dân nói lên tiếng lòng, khán giả tự khắc đồng cảm và tạo nên dấu ấn cho nhân vật. Ở ngoài đời tôi vẫn là một người bình thường, lơ đễnh đi sai luật thì vẫn bị camera AI phạt nguội.

Người nghệ sĩ hài giống như cốc nước trong vắt, mang phần tinh khiết nhất cho đời và giữ lại cặn buồn nơi đáy ly cho gia đình. Khi tấm màn nhung khép lại, chúng tôi trở về nhà đối diện với bài toán cơm áo gạo tiền phũ phàng. Cách văn minh nhất để vượt qua nỗi buồn là nhìn thẳng vào sự thật, chấp nhận nó và bước tiếp để không lặp lại những sai lầm cũ.

Nhìn lại chặng đường dài ở tuổi 65, tôi thấy mình được rất nhiều. Vinh hạnh lớn nhất là được nghề chọn. Khi bạn không đòi hỏi quá mức từ cuộc đời, bạn sẽ thấy mình chẳng mất đi thứ gì cả.

Kể từ ngày chính thức nghỉ hưu, nhịp sống của tôi thay đổi 360 độ. Tôi học cách buông bỏ, xóa đi hàng loạt số điện thoại không cần thiết để thiết lập một cuộc sống kỷ luật. Từ 6 giờ sáng đến đêm khuya, tôi bận rộn bơi lội, chạy bộ, đọc sách, xem phim, chăm sóc thú cưng và trân trọng thời gian bên người yêu. Cuối cùng, tôi cũng được sống trọn vẹn cho chính mình.

Dù ở độ tuổi trung niên, tình yêu của tôi vẫn luôn giữ được sự nồng nàn vốn có. Khi bước vào tình yêu mới, tôi vẫn yêu như một chàng thanh niên, vẫn có đầy đủ những ghen tuông hờn giận và luôn muốn gắn bó cùng nhau.

Đừng dùng cả tuổi trẻ bán sức lấy tiền bạc, đến khi già mang tất cả tiền vàng đi mua lại một phần nghìn sức khỏe cũng không được. Đó là một cuộc trao đổi lỗ 100 phần trăm. Tiền bạc hay danh vọng rồi sẽ đến và đi. Sức khỏe mới chính là thứ quan trọng nhất. Mỗi ngày được sống trọn vẹn bây giờ là một ngày tôi có lãi.

Advertisement_Website-350x324px
what to read next
Advertisement_Website-350x324px