
Trong suốt nhiều năm qua, giữa vô vàn trào lưu xuất hiện rồi biến mất theo từng mùa, “normcore” vẫn là từ khóa không ngừng được nhắc đến. Từ thời trang, văn hóa tiêu dùng đến lối sống, normcore phủ sóng trên mọi mặt trận với một triết lý không xa lạ: tôn vinh sự đơn giản, đề cao giá trị chân thật thay vì phô trương.
Vào cuối những năm 2000, đầu 2010 khi xu hướng indie sleaze thống trị với skinny jeans bó chặt, khăn sọc Alexander McQueen, áo khoác da và những outfit phô diễn cá tính đến mức cực đoan, normcore xuất hiện như một “liều giải độc”. Tinh thần anti-fashion này cũng chính là mảnh đất màu mỡ mở đường cho Demna Gvasalia tại Vetements và sau đó là Balenciaga.
Tất nhiên, Balenciaga không phải normcore. Nhưng vào năm 2019, nhà mốt đã thổi bùng lại tinh thần ấy qua những thiết kế cố ý lỗi thời như áo khoác in tháp Eiffel, đầm Comic Sans, hay túi tote “du khách”. Ở thời điểm đó, normcore trong vốn ngôn ngữ Balenciaga không nằm ở kiểu dáng hay chất liệu, mà chính là thái độ chống đối tinh tế với chủ nghĩa xa hoa phô trương của thời trang cao cấp.





Ảnh: Getty Images
Lúc bấy giờ giới mộ điệu cũng từng tự hỏi: một tín đồ normcore thực thụ sẽ trông như thế nào? Công thức quen thuộc vẫn là áo khoác fleece vừa vặn, quần jeans dáng đứng, áo phông trơn, giày runner, cùng một chiếc mũ bóng chày tối giản. Tủ đồ normcore, nhìn chung, luôn xoay quanh những món cơ bản, không logo, bền bỉ, trung tính về màu sắc, và có tính ứng dụng cao.
Biểu tượng của normcore, dĩ nhiên, không thể nào thiếu Steve Jobs với “bộ đồng phục” cổ lọ – jeans bất biến; hay gần gũi hơn với văn hóa đương đại là anh đầu bếp Carmen “Carmy” Berzatto (Jeremy Allen White thủ vai) trong bộ phim đình đám The Bear cùng chiếc áo thun trắng dáng ôm, mặc cùng quần jeans.


Thoạt nhìn, normcore có vẻ quá bình thường. Nhưng những người theo đuổi phong cách này sẽ giải nghĩa sự “bình thường” này là có chủ đích hay một sự tối giản có tính toán. Với họ, “chìa khóa” nằm ở cách mặc tưởng chừng ngẫu hứng nhưng vẫn thể hiện được cá tính và khí chất riêng. Nói cách khác là mặc đơn giản nhưng vẫn ngầu.
Giống nhiều trào lưu khác trong vòng lặp bất tận của thời trang, normcore từng thoái trào rồi tái sinh đúng lúc thế giới bước vào nhịp sống “bình thường mới” hậu đại dịch. Khi Covid-19 thu hẹp mọi hoạt động trong bốn bức tường, từ làm việc, học tập, đến sinh hoạt, con người cũng không còn quan tâm đến vẻ ngoài. Sự thoải mái trở thành ưu tiên tuyệt đối, và từ đó, normcore quay trở lại như phản xạ tự nhiên với một thời đại bất ổn, khi con người tìm kiếm sự giản đơn để cảm thấy an toàn hơn.

Nếu nhìn nhận normcore như một trào lưu, nó từng thoái trào. Nhưng khi xem nó như một tinh thần, một thái độ đối với thời trang, thì sự tối giản ấy chưa bao giờ biến mất. Vượt khỏi phạm vi quần áo, tinh thần ấy giờ được phản chiếu trong một lối sống mới được Gen Z theo đuổi.
Những tháng gần đây, TikTok chứng kiến sự trỗi dậy của một xu hướng: having-a-life-core. Khái niệm này được định danh bởi TikToker Jayne (@didoriot), sau khi cô nhận thấy một sự chuyển dịch đủ mạnh để định nghĩa lại cách giới trẻ nhìn nhận cuộc sống. Theo cô, đây chính là bước tiếp theo tất yếu từ ảnh hưởng của normcore.
Đối lập hoàn toàn với văn hoá “hustle” tôn vinh nhịp sống dồn dập, làm việc không ngừng và sự vội vã được khoác danh “tham vọng”, having-a-life-core đưa nhịp sống chậm rãi và niềm vui rất đỗi đời thường trở lại vị trí trung tâm.
Trong thế giới của having-a-life-core, bạn sẽ không còn bắt gặp hình mẫu “party girl” bất cần của đầu những năm 2000, mà là cô gái vừa bước ra từ lớp làm gốm. Hình tượng quý ông “tham công tiếc việc”, những workaholic sống bằng deadline, cũng được thay thế bởi những người thích đi hike cuối tuần, hoặc đơn giản là dạo phố cùng thú cưng.


Ảnh: Instagram @bellahadid và @lilbieber
Theo nghiên cứu của Deloitte, 77% người lao động từng trải qua burnout, và 42% đã rời bỏ công việc vì kiệt sức. Gen Z không còn muốn nối dài vòng xoáy đó. Với họ, làm việc không ngừng không còn là biểu tượng của tham vọng, mà là con đường ngắn nhất dẫn đến sự trống rỗng. Điều họ theo đuổi giờ đây là sự cân bằng: một cuộc sống ngoài văn phòng giàu ý nghĩa, được nuôi dưỡng bởi sở thích cá nhân và những mối quan hệ thật.
Trong bối cảnh ấy, having-a-life-core nổi lên như một tuyên ngôn một lối sống mang nhiều sắc độ hơn là một xu hướng thẩm mỹ. Đi bộ đường dài, đọc sách, nghe nhạc bằng tai nghe có dây, hay dành thời gian chăm chút cho một thú vui nhỏ… Tất cả những hoạt động tưởng chừng rất đời thường lại trở thành thước đo hạnh phúc mới của thế hệ trẻ. Và rất có thể trong năm tới, chúng ta sẽ thấy một phiên bản “thoải mái” hơn của con người, cả trong cách ăn mặc lẫn trong cách sống. Giống như cách Carmy từng phải bước ra khỏi căn bếp ồn ào của The Bear để tìm lại ý nghĩa cuộc đời mình.

