
Lễ trao giải Quả cầu vàng (Golden Globes) vừa qua đánh dấu một cột mốc đặc biệt với điện ảnh Hollywood. Timothée Chalamet chính thức giành giải Nam chính xuất sắc nhất, khép lại hành trình gần một thập kỷ được gọi tên là “tài năng trẻ triển vọng” nhưng luôn lỡ hẹn với các tượng vàng lớn.
Cùng thời điểm ấy, lịch sử của giải thưởng cũng được viết lại khi Owen Cooper, ở tuổi 16, trở thành người trẻ nhất từng được vinh danh trong hơn 80 năm. Thành tích này nối dài chuỗi chiến thắng ấn tượng của Owen tại Emmy, Critics Choice Awards và nay là Quả cầu vàng. Hai chiến thắng như ngầm khẳng định các hệ thống giải thưởng lâu đời đã chuyển giao thế hệ và lời nguyền “diễn viên trẻ” tại Hollywood đã được phá bỏ.
Trẻ tuổi từng là điều bất lợi

Ai cũng bảo rằng “tuổi 17 bẽ gãy sừng trâu”. Nhưng trong lịch sử Oscar và các giải thưởng lớn, nam diễn viên trẻ hiếm khi được ưu ái. Nếu là phụ nữ, việc chiến thắng khi còn rất trẻ gần như không hiếm. Jennifer Lawrence thắng Oscar năm 22 tuổi, Hilary Swank khi mới 25, Emma Stone giành chiến thắng đầu tiên ở tuổi 28. Nhưng với nam giới, câu chuyện lại khác.
Lần gần nhất một nam diễn viên ở độ tuổi 20 thắng Oscar là Heath Ledger cho The Dark Knight năm 2009. Trước đó nữa là Adrien Brody với The Pianist năm 2003. Ngay cả những người vừa bước sang tuổi 30 cũng không dễ chạm tay vào tượng vàng. Chiến thắng của Daniel Kaluuya năm 2021 ở tuổi 32 từng được xem là ngoại lệ hiếm hoi.
Từ đó, Internet và hàng loạt đầu báo như New York Times hay i_D đặt cho quy luật này một cái tên “lời nguyền diễn viên trẻ”. Điều này có nghĩa là nam diễn viên phải đủ lớn tuổi, từng trải, “đáng tin” thì mới xứng đáng với những vai diễn được công nhận là vĩ đại.

Thật ra chỉ là sự chuyển giao thế hệ
Timothée Chalamet từng là biểu tượng của một thế hệ diễn viên trẻ nhưng luôn bị gắn mác “ngôi sao mạng” hơn là một diễn viên nghiêm túc. Năm 2018, khi mới 23 tuổi, anh từng được kỳ vọng sẽ trở thành một trong những nam diễn viên trẻ nhất lịch sử thắng Oscar với Call Me by Your Name (2017). Nhưng chiến thắng năm đó thuộc về Gary Oldman—một lựa chọn an toàn, đúng tinh thần “nam diễn viên kỳ cựu đóng vai lịch sử”.

Gần một thập kỷ trôi qua, Timothée giờ đây đã bước sang tuổi 30. Vai diễn trong Marty Supreme—một tay chơi bóng bàn đầy nhiệt huyết và có phần nguy hiểm cho thấy một Timothée Chalamet hoàn toàn khác: gai góc và dữ dội hơn. Vậy nên thật sự kỷ lục “trẻ hoá” gần đây tại Critics Choice Awards và Quả cầu vàng chỉ đơn thuần thể hiện sự chuyển giao của thế hệ.
Các nam diễn viên vẫn vào vai những phim chính kịch với kịch bản nặng nề, gai góc mới có khả năng giành chiến thắng. Kể cả Owen Cooper vừa lập kỷ lục diễn viên trẻ tuổi nhất đạt giải Quả cầu vàng cũng không thắng nhờ những vai diễn nhẹ nhàng hay dễ xem. Cũng giống Chalamet, nam diễn viên trẻ được ghi nhận thông qua những vai diễn chính kịch nặng ký, đòi hỏi sự kiểm soát cảm xúc và nội lực, thứ mà Hollywood từ lâu coi là “đặc quyền” của diễn viên lớn tuổi.

Những kỷ lục “trẻ hóa” tại Quả cầu vàng không đồng nghĩa với việc Hollywood thay đổi hoàn toàn tiêu chí vinh danh. Nam diễn viên trẻ vẫn phải chứng minh mình bằng những vai diễn gai góc, u tối, nhiều tổn thương, con đường mà Leonardo DiCaprio từng đi, và phải chờ đến năm 40 tuổi mới được Oscar công nhận.
Sự khác biệt nằm ở chỗ thế hệ đề cử đang thay đổi. Các giải thưởng buộc phải trẻ hóa, đa dạng hóa để tồn tại trong bối cảnh khán giả ngày càng xa rời những thói quen giải trí cũ. Khi khán giả trẻ không còn xem Oscar hay Quả cầu vàng là “giấc mơ tối thượng”, thì việc vinh danh chính những gương mặt cùng thế hệ với họ trở thành một cách để các giải thưởng tự làm mới mình. Và có lẽ, đó mới là thay đổi quan trọng nhất mà Hollywood đang chứng kiến.
Ảnh: Getty Images

