
Từ một kỹ sư xây dựng chán nản với con số khô khan, Đinh Võ Hoài Phương hay Khoai Lang Thang − cái tên mà hàng triệu người biết đến − đã tìm thấy chính mình qua những con đường đất, những mâm cơm dân dã và cả những khoảnh khắc bình dị nhất của cuộc sống. Chín năm trên hành trình khám phá Việt Nam và thế giới, anh đã chứng minh rằng du lịch không chỉ là ở những resort sang trọng hay check-in điểm đến, mà còn là những câu chuyện về con người, văn hóa và kết nối.
8 giờ tối. Sau một ngày bận rộn, Khoai Lang Thang cuối cùng cũng có thể ngồi xuống nhận cuộc gọi. Giọng anh qua điện thoại vẫn ấm áp, nhẹ nhàng với chất miền Tây đặc trưng − y như cách anh chinh phục người yêu mến mình thông qua những video bình dị, gần gũi.
Chiếc máy quay đầu tiên ở Thảo Cầm Viên

Giống như bất cứ ai, đặt chân trên một hành trình mới cũng phải loay hoay với những câu hỏi đầu tiên. Với Đinh Võ Hoài Phương, điều đó có lẽ bắt đầu từ chín tháng nằm nhà để hỏi: Nếu không làm kỹ sư xây dựng nữa, mình sẽ làm gì? Câu trả lời không đến nhanh. Anh nghĩ đến làm nông, nghĩ đến kinh doanh ở quê, nhưng không có điều gì khiến anh đủ cảm xúc để quyết định. Rồi cái Tết năm đó, may mắn hay đúng hơn là sự rõ ràng đã đến. Anh nhìn thấy được con đường làm sáng tạo nội dung. Và từ đó, kênh Khoai Lang Thang ra đời.
Video đầu tiên của anh là chuyến đi giản dị đến không ngờ. Không có ngân sách, không có kinh nghiệm. Anh đi lang thang một mình vào Thảo Cẩm Viên, cứ quay con vật này rồi đến con vật kia, mỗi lần gặp người là bối rối. “Thiệt ra lúc đầu mắc cỡ lắm”, Khoai cười nhẹ khi nhớ lại. “Mình đi vào, vừa bước đến chỗ mua vé là đã cúi cái máy quay xuống đất rồi. Không dám giơ lên”.
Thành quả của chuyến đi ngay ở Sài Gòn mà anh miêu tả là không có “kinh nghiệm nói chuyện bình thường” đã ra đời. “Mình cắt clip ra làm hai, còn ghi là ‘hết tập 1’ nữa − nghĩa là còn phần 2”, anh kể. “Và phần 2 đó không bao giờ được đăng lên vì vài ngày sau coi lại thì thấy… hơi dở”. Nhưng Khoai không xóa đi. Cái video “hơi dở” đó vẫn nằm yên như một lời nhắc nhở về nơi mọi thứ bắt đầu. Đến nay, kênh Khoai Lang Thang đã có 270 video du lịch đủ để người ta nghĩ anh sẽ có “nơi đẹp nhất” cho riêng mình. Nhưng anh thì không. Với anh, mỗi nơi đều có vẻ đẹp riêng và điều khiến anh nhớ nhất là những lần mình “rung động”.

Và những điều ấy, theo cách anh kể, luôn có bóng dáng của nhiều cuộc gặp gỡ. Anh nhớ nhất lần về miền Tây, lúc chạy lang thang về Cà Mau, xuống tận Đầm Dơi, tình cờ gặp cô Tám và cô Năm. Xem hai cô làm bánh, ở lại chơi, rồi dần như con cháu trong nhà. Đến những ngày mới bắt đầu kênh, đặt chân đến Hà Giang. Những cung đường hoang sơ trùng điệp đưa anh đến bản người La Chí, nơi anh gặp cu Khánh, cu Lì để rồi năm năm sau trở lại giúp nhà Khánh có điện. Vừa nói, cảm xúc của Khoai vừa dâng lên qua lời kể khiến tôi nhận ra những chuyến đi đẹp nhất có lẽ còn bắt nguồn từ khoảnh khắc anh thực sự đặt chân đến, sống trong không gian ấy và trải nghiệm bằng mọi giác quan.
Vì vậy, khi đi xa hơn, những chuyến hành trình Khoai giữ lại lâu nhất vẫn là nơi chạm đúng cảm xúc này. Madagascar là một nơi như thế. Ở hòn đảo ngoài khơi châu Phi này, anh thấy thấp thoáng miền Tây của Việt Nam vào hai mươi năm trước. Con người ở đây thân thiện, nhịp sống chậm rãi và tinh thần cộng đồng rõ nét. Rồi như giấc mơ nuôi dưỡng sự tò mò thuở bé, anh gặp đại lộ cây baobab. Tận mắt nhìn chúng lúc hoàng hôn, cả không gian đỏ rực lên, siêu thực như một cảnh phim.
Từ những chuyến đi khắp Việt Nam đến ra ngoài thế giới, càng trải nghiệm và quay nhiều, Khoai Lang Thang càng nhìn du lịch bằng lớp suy nghĩ khác: không chỉ có vẻ đẹp, mà còn có những hệ quả đi kèm. Và cũng từ đó, anh nói mình ngày càng thận trọng hơn trong việc làm nội dung.
Liệu mình có “làm hư” vẻ đẹp đó không?

Đó là câu hỏi anh luôn cân nhắc mỗi khi đăng địa điểm nào đó lên. Khoai kể lại từng gặp trường hợp quay ẩm thực địa phương khiến quán đông khách hơn, nhưng cũng kéo theo hệ lụy: người bán bị lấy lại mặt bằng, hoặc quán không giữ được chất lượng như ban đầu. Sự nổi tiếng đến quá nhanh, khi người ta chưa kịp chuẩn bị, có thể dẫn tới thất vọng, thậm chí “đẩy quán đến một sự sụp đổ”. Và Khoai thấy mình “gián tiếp chịu trách nhiệm” cho điều đó.
Chính điều này khiến anh ý thức rõ hơn về trách nhiệm và định hướng của người làm nội dung. Anh không chạy theo “vẻ đẹp” của kỹ thuật quay dựng, mà chú tâm vào sức ảnh hưởng và trải nghiệm đem lại cho người xem. Khi tôi hỏi anh có áp lực video sau phải hay hơn video trước không. Khoai cười và nói, anh vẫn luôn chăm chút cách dựng, nhưng không để điều đó chi phối nhiều. Điều anh nghĩ nhiều hơn lại là: “Làm sao để bắt được khoảnh khắc đẹp nhất ?”, “Chuyến đi này làm sao để có cảm xúc hơn? Trải nghiệm nhiều hơn?”.


Làm sao để bắt được khoảnh khắc đẹp nhất ?. Chuyến đi này làm sao để có cảm xúc hơn? Trải nghiệm nhiều hơn?
Vui theo nghĩa rất giản dị: nơi này có đúng sở thích mình không, món ăn, văn hóa, hành trình có thu hút mình không? Anh chọn đi đúng với bản chất thật của mình vì hiểu rằng, ngoài kia có rất nhiều người làm cùng nghề quay đẹp hơn mình. Qua từng lời nói, tôi cảm nhận sự tự nhiên đã đi cùng anh từ những ngày đầu và đến bây giờ. Và cũng hiểu vì sao kênh của anh lại mang cái tên đơn giản đến lạ: Khoai Lang Thang.
Có lẽ chính từ sự khởi đầu chầm chậm đó, Khoai không đợi bản thân phải giỏi rồi mới bắt đầu. Anh cứ đi, cứ quay, cứ học dần rồi khám phá như cách một người thật lòng yêu hành trình mà mình theo đuổi. Để rồi đến gần người xem đúng như tính cách chân phương và sự hiếu kỳ đã dẫn lối anh từ thuở nhỏ: luôn muốn biết con đường này dẫn tới đâu, phía sau khúc cua kia có gì đang chờ.

Ảnh: NVCC.

