
Có được vai chính đầu tiên trên màn ảnh rộng thường được xem là một cột mốc để ăn mừng. Nhưng với Dũng Hà (tên thật: Hà Việt Dũng), đó mới chỉ là điểm khởi đầu. Dù Lầu Chú Hỏa (2026) là vai diễn lớn nhất của anh tính đến thời điểm hiện tại, nam diễn viên sinh năm 1999 vẫn dành nhiều thời gian để nhìn lại và tự đánh giá màn thể hiện của mình. Khi được hỏi chấm bao nhiêu điểm cho vai diễn, anh trả lời mình đặt 5/10.
Sự khắt khe với bản thân đã theo Dũng Hà từ những ngày đầu bước vào nghề. Sau khi trở thành một trong 30 sinh viên trúng tuyển Trường Đại học Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội, anh dành nhiều năm trau dồi kỹ năng trước khi có vai truyền hình đầu tiên trong Mặt Trời Lạnh (2025).
Bộ phim không đạt được thành công như kỳ vọng, nhưng với Dũng, đó là trải nghiệm quý giá giúp anh hiểu hơn về sự chân thật trong diễn xuất, cách đối diện với thất bại và con đường mình muốn theo đuổi.

Đến với Lầu Chú Hỏa, Dũng Hà bước vào một chương mới của sự nghiệp. Từ việc tẩy tóc, thay đổi ngoại hình đến dành nhiều đêm suy nghĩ về tâm lý và phản ứng của nhân vật, anh luôn toàn tâm toàn ý với mỗi vai diễn.
Esquire Việt Nam đã có cuộc trò chuyện cùng Dũng Hà về hành trình chạm đến màn ảnh rộng, những bài học từ các vai diễn đầu tiên và lý do anh vẫn tin rằng những cột mốc quan trọng nhất của mình vẫn còn ở phía trước.

Esquire Việt Nam: Vì sao bạn muốn trở thành diễn viên?
DŨNG HÀ: Từ nhỏ, mình rất thân với bà nội vì bố mẹ bận đi làm. Tối nào hai bà cháu cũng xem phim cùng nhau. Có lần đang xem Tam Quốc Diễn Nghĩa (1994), bà bất chợt nói: “Giá mà sau này Dũng đóng phim cho bà xem thì vui biết mấy.” Câu nói đó khiến mình bắt đầu nghĩ nghiêm túc về nghề diễn. Có thể nói, việc trở thành diễn viên là một lời hứa với bà. Tiếc là bà mất trước khi kịp xem bộ phim đầu tiên mình đóng.
Sau đó mình thi vào Trường Đại học Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội. Năm đó đúng dịp phim truyền hình Người Phán Xử (2017) rất nổi tiếng nên có gần 1.000 thí sinh dự thi, nhưng chỉ khoảng 30 người được chọn và mình may mắn là một trong số đó.
Người ảnh hưởng lớn nhất đến mình là NSƯT Trần Lực. Khi còn học, mình thường bị đánh giá thấp về khả năng diễn xuất. Thầy là một trong những người đầu tiên thực sự tin mình, chỉ cho mình đâu là điểm mạnh để phát huy và đâu là điểm yếu cần cải thiện. Đôi khi chỉ cần một người tin tưởng mình là đủ để tiếp tục cố gắng.

Vai diễn đầu tiên của bạn là gì? Bạn nhớ nhất điều gì về trải nghiệm đó?
Vai đầu tiên của mình là Hoàng Hạc trong Mặt Trời Lạnh (2017) của đạo diễn Lê Hùng Phương. Đó là một hành trình rất cô độc. Vì muốn sống đúng với tâm lý nhân vật, mình gần như tách khỏi mọi người trong đoàn. Bây giờ nhìn lại thì mình thấy cách tiếp cận đó hơi cực đoan, nhưng lúc ấy mình nghĩ kỹ năng diễn xuất còn hạn chế nên chỉ có thể bù đắp bằng sự nỗ lực.
Hoàng Hạc là một chàng trai mắc trầm cảm sống trong gia đình giàu có. Suốt bốn tháng quay ở Đà Lạt, mỗi khi rảnh mình đều đi bộ một mình, vừa học thoại vừa phân tích nhân vật. Có những cảnh mình phải treo người trên núi hay ngâm mình dưới hồ từ 5 giờ sáng trong thời tiết chỉ khoảng 7 độ C. Mình nghĩ mình đã cố gắng tới 200%.
Đáng tiếc là khi phim ra mắt, hiệu ứng không như mong đợi. Thậm chí tên mình còn bị ghi sai trên Wikipedia. Nhưng chính Mặt Trời Lạnh lại giúp mình học được cách kết nối cảm xúc với nhân vật và trưởng thành hơn để bước vào những dự án tiếp theo.

Lầu Chú Hoả (2026) là bộ phim điện ảnh đầu tay, vậy Dũng Hà đã nghĩ gì khi đọc kịch bản lần đầu?
Ban đầu mình đi casting chỉ để thử sức vì nghĩ phim điện ảnh chắc đã chọn diễn viên hết rồi. Khi biết mình được chọn, mình thực sự vỡ òa. Đó là điều mình chờ đợi suốt nhiều năm.
Kịch bản ban đầu của nhân vật Dũng khá đơn giản. Với phim giả tài liệu, kịch bản luôn được điều chỉnh trong quá trình chuẩn bị, nên mình liên tục đề xuất thêm chi tiết để nhân vật có nhiều đất diễn hơn. May mắn là đạo diễn Hùng Trần rất cởi mở và cho mình nhiều không gian sáng tạo.
Ví dụ như cảnh ở sân khấu. Ban đầu, Dũng chỉ nhìn thấy cô Hứa rồi chết vì quá sợ. Nhưng mình nhắn cho đạo diễn rất nhiều ý tưởng khác nhau, từ những hướng cực kỳ “body horror” đến cách tận dụng ánh sáng đèn lồng và tiếng đàn để tạo cảm giác ám ảnh. Cuối cùng, phiên bản xuất hiện trong phim là kết quả của quá trình cả hai cùng phát triển.
Thú thật, gu phim của mình nghiêng về “body horror” nên đôi lúc còn ghen tị với những cảnh chết của các bạn diễn.

Trước đây bạn có xem nhiều phim kinh dị giả tài liệu như The Blair Witch Project không? Điều gì đã khiến bạn quyết định nhận vai diễn này?
Thật ra trước đó mình không phải người mê phim kinh dị. Chỉ khi tham gia vào đoàn thì mình mới bắt đầu xem để hiểu phong cách của dòng phim này.
Còn lý do nhận vai thì rất đơn giản. Mình là diễn viên mới, mình không có nhiều quyền lựa chọn. Mình biết ơn mọi cơ hội đến với mình. Và nhìn lại, mình thấy rất may mắn khi được làm việc cùng một ê-kíp trẻ, tài năng và đầy nhiệt huyết.
Mình là diễn viên mới, mình không có nhiều quyền lựa chọn. Mình biết ơn mọi cơ hội đến với mình.

Trong phim, nhân vật của bạn luôn cố gắng giữ bình tĩnh trước nỗi sợ hãi. Ngoài đời bạn có giống như vậy không?
Ngoài đời mình rất dễ giật mình. Nhưng nếu người thân hay đồng đội gặp nguy hiểm, mình nghĩ mình cũng sẽ phản ứng giống Dũng.
Hai đứa khá giống nhau ở tinh thần thích khám phá và thích vận động. Điểm khác là Dũng ngoài phim bộc trực hơn và rất khao khát nổi tiếng, còn mình ngoài đời khá hướng nội và thích dành thời gian để tập luyện, hoàn thiện bản thân hơn.
Bạn đã chuẩn bị cho vai diễn này như thế nào?
Ngay từ đầu mình muốn Dũng mang lại nguồn năng lượng trẻ trung cho bộ phim. Vì vậy mình quyết định tẩy tóc lần đầu tiên trong đời, đồng thời điều chỉnh chế độ ăn và tập luyện để có ngoại hình phù hợp.
Quan trọng hơn là quá trình xây dựng tâm lý nhân vật. Mỗi tối trước khi ngủ, mình đều dành khoảng nửa tiếng để tưởng tượng Dũng sẽ suy nghĩ, cảm nhận và phản ứng thế nào trong từng tình huống. Mình muốn khi lên phim, khán giả tin rằng Dũng là một con người thật.
Điều bất ngờ nhất là sau khi phim ra mắt, rất nhiều khán giả dành tình cảm cho nhân vật này. Và thú thật, mình cũng không ngờ mái tóc sáng màu lại được yêu thích đến vậy

Điều gì khiến bạn bất ngờ nhất trong quá trình quay phim Lầu Chú Hoả?
Có lẽ là sức chịu đựng của cả ê-kíp. Lịch quay gần như đảo lộn hoàn toàn. Bọn mình bắt đầu làm việc từ khoảng 2 giờ chiều và thường đến 6 giờ sáng hôm sau mới được nghỉ. Riêng bộ camera mình phải đeo đã nặng khoảng 2,5 kg, có ngày mang liên tục 14-16 tiếng.
Điều kiện quay cũng rất khắc nghiệt. Bụi kim loại bám dày đến mức cuối ngày chiếc đèn pin đạo cụ phủ kín bụi. Có hôm quay đêm trong rừng, xung quanh có cả cạp nia, cạp nong, chàm quạp. Mình vẫn nhớ một lần đạo diễn Hùng Trần đang xem monitor thì phát hiện rắn bò ngang chân, hoảng quá ném luôn màn hình rồi chạy. Nghĩ lại vẫn thấy buồn cười.
Lúc quay thì ai cũng chỉ nghĩ làm sao hoàn thành cảnh quay, nhưng nhìn lại mới thấy cả đoàn đã nỗ lực đến mức nào.

Gia đình bạn đã phản ứng như thế nào sau khi xem phim?
Bố mẹ mình xem xong thì vừa sợ vừa vui. Quan trọng hơn, bố mẹ hiểu đây là bộ phim mình chờ đợi và khao khát suốt nhiều năm, nên ai cũng hạnh phúc khi thấy mình cuối cùng đã chạm tới màn ảnh rộng.
Nhìn về phía trước, mục tiêu mà bạn muốn đạt được trong năm tới là gì?
Mình còn phải cải thiện rất nhiều. Nếu tự chấm điểm cho vai diễn này, mình chỉ cho mình 5/10, cộng thêm 1 điểm vì sự nỗ lực.
Có những cảnh mình xem lại mà thấy xấu hổ vì biết mình hoàn toàn có thể làm tốt hơn. Thời gian tới mình sẽ tập trung khắc phục những thiếu sót đó trong lúc chờ các dự án và buổi casting mới. Mình hy vọng lần trở lại tiếp theo sẽ là một Dũng Hà tốt hơn rất nhiều và vẫn nhận được sự ủng hộ của khán giả như với Lầu Chú Hỏa.
Ảnh: Mèo Đen Solutions

