
Danh hiệu “vua nhạc trot” với danh tiếng không thua kém nhiều nhóm nhạc idol tại Hàn Quốc có lẽ vẫn chưa đủ để nói về Lim Young-woong. Từ trot và ballad, anh liên tục mở rộng địa hạt âm nhạc sang pop rock, hip-hop, jazz và folk pop, đồng thời từng bước tham gia sâu hơn vào quá trình sáng tác.
Ngoài sân khấu, Lim Young-woong lại hiện lên với một diện mạo khác: hướng nội, điềm tĩnh, mê bóng đá và luôn dành nhiều thời gian để suy nghĩ trước khi hành động. Trong cuộc trò chuyện cùng biên tập Lee Jinsoo, anh nói về âm nhạc, bóng đá, những giai điệu xuất hiện bất chợt trong phòng tắm, tình yêu dành cho chú chó Siwol và lối sống chỉ tập trung vào “sức khỏe và hạnh phúc” giúp duy trì sức bền trên thị trường âm nhạc của anh.

Buổi chụp hôm nay diễn ra thế nào?
Rất vui. Đây là lần đầu tiên tôi thực hiện một buổi chụp ảnh bìa tạp chí, nhưng các biên tập đã chỉ dẫn mọi thứ rất tốt. Tôi chỉ cần làm theo, rồi chẳng mấy chốc một ngày đã trôi qua.
Biên tập viên đó đánh giá anh rất cao; họ nói anh là một người dễ làm việc cùng dù buổi chụp kéo dài gần mười tiếng liên tục. Đó là một cách diễn tả rất thú vị. Khi thực sự trò chuyện trực tiếp với anh, tôi thấy anh có vẻ hướng nội và điềm tĩnh hơn nhiều so với khi xuất hiện trên các chương trình tạp kỹ.
Điều đó cũng hợp lý. Tôi hơi nhút nhát khi ở cạnh những người mình không quen. Khi không ở cùng những người vốn đã thân thiết, tôi thường nói ít hơn rất nhiều.



Đó không phải là hình ảnh mà anh tạo ra trong High Valley, Top Hero (2026) nhỉ?
Hoàn toàn không. Tất cả là nhờ phần chỉ đạo tuyệt vời. Thực ra tôi chẳng làm gì cả.
Tôi có cảm giác những chi tiết trong tính cách một người thường bộc lộ qua những tương tác nhỏ. Anh có cách từ chối một lời khen khéo léo và ngay cả khi thể hiện sự khiêm nhường, nó cũng không bao giờ trở nên quá mức hay gượng gạo. Anh làm thế nào vậy?
Tham gia chương trình High Valley, Top Hero thực sự nằm ngoài vùng an toàn của tôi rất nhiều. May mắn là nhiều người trong chương trình vốn đã là bạn của tôi ngoài đời, đó là những người khiến tôi cảm thấy thoải mái. Bên cạnh đó, ê-kíp sản xuất cũng rất cố gắng tạo ra một môi trường để tôi có thể cảm thấy dễ chịu. Có Siwol* ở đó cũng giúp tôi.
*Siwol, chú chó của Young-woong cũng có mặt trong buổi chụp ảnh và phỏng vấn hôm nay.

Ngoài những người bạn xuất hiện trong High Valley, Top Hero, anh còn có một vòng bạn bè thân thiết khác? Anh còn điều hành cả một giải đấu cơ mà!
Đúng vậy. Tôi là chủ sở hữu Returns FC, đồng thời điều hành Korea Amateur League (KA League), gồm tám đội bóng nghiệp dư. Thể thao có cách đưa mọi người lại gần nhau chỉ với một trận đấu. Tôi cũng như vậy. Chơi một trận, uống một cốc bia, rồi chẳng mấy chốc là bùm! Chúng tôi trở thành bạn. Trên sân bóng, tôi hoàn toàn không hướng nội.
Vậy bóng đá là cách nhanh nhất để hiểu anh.
Chắc chắn là cách nhanh nhất. Dù để vào giải đấu của chúng tôi cũng không hề dễ.

Khó đến mức nào? Nếu phải so với K League thì sao?
Đội của chúng tôi có lẽ sẽ xếp khoảng giữa K5 League ở khu vực Seoul. Xét trên toàn giải, trình độ dao động từ K5 đến K6.
Tiêu chuẩn cao đến mức điên rồ. Có yêu cầu cụ thể nào để tham gia không?
Thực ra có khá nhiều. Trước hết, các cầu thủ chuyên nghiệp trước đây được phép tham gia, nhưng chỉ sau khi đã giải nghệ đủ số năm nhất định. Cũng có giới hạn về độ tuổi. Hiện tại chúng tôi không nhận những cầu thủ sinh sau năm 2000. Giải đấu được thành lập dành cho những cầu thủ nghiệp dư từng mơ ước trở thành chuyên nghiệp nhưng không thành, nên đương nhiên tập trung vào những người ở độ tuổi ba mươi trở lên. Chúng tôi cũng nhận ra rằng một khi những người ở độ tuổi hai mươi tham gia, sự cân bằng bắt đầu bị phá vỡ.

Những người ở tuổi đôi mươi quá khỏe. Cảm giác như các trận đấu sẽ chẳng thể vận hành được.
Chính xác, điều đó làm thay đổi cuộc chơi. Chúng tôi từng cân nhắc những quy định như “chỉ những người ở tuổi đôi mươi không từng thi đấu chuyên nghiệp mới được phép tham gia, còn cầu thủ ở tuổi ba mươi có thể từng thi đấu chuyên nghiệp”, hoặc tương tự. Nhưng cuối cùng, cách đó có vẻ phức tạp không cần thiết.
Nói về bóng đá khiến mắt anh sáng hẳn lên.
Đó là chuyện xảy ra ngay khi ai đó nhắc đến bóng đá.
Anh cũng thử những môn thể thao khác, nhưng bóng đá vẫn là môn anh yêu thích nhất?
Gần đây tôi bắt đầu chơi golf, nhưng đến lúc này chưa có gì sánh được với cảm giác phấn khích mà bóng đá mang lại. Mà thực ra, trong golf, những cú đánh tệ nhiều hơn những cú đánh hay. Dù tôi đánh một quả bóng golf hoàn hảo đến đâu hay nó bay xa đến mức nào, nó vẫn không thể so với cảm giác phá lưới.

Tôi nghĩ chẳng có gì thực sự vượt qua được cảm giác đó. Tôi vẫn nhớ lần ghi bàn hồi trung học dù đó chỉ là trong một trận đá giao hữu vào giờ ăn trưa.
Đó là bóng đá. Tôi chỉ thấy thật kỳ diệu khi những khoảnh khắc ấy vẫn ở lại rõ ràng đến thế, dù thời gian đã trôi qua bao lâu. Tôi vẫn nhớ gần như mọi bàn thắng mình từng ghi khi còn nhỏ.
Anh từng chơi ở một giải đấu thời còn bé, đúng không?
Chỉ khoảng một năm khi học tiểu học. Tôi nghe nói đang có tin đồn rằng mình từng có nền tảng bóng đá thi đấu, nhưng thành thật mà nói, ở đây, một năm chơi bóng hồi tiểu học thực sự chẳng được tính là gì. Xét trên mọi phương diện, tôi chỉ là một người chơi nghiệp dư.
Tôi xem anh chơi trong The Gentlemen’s League (2019–) của đài JTBC hôm trước. Anh thực sự rất ấn tượng!
Đó là vì ê-kíp sản xuất đã rất tử tế, chỉ ghép những khoảnh khắc tôi thực sự chơi tốt.
Thấy chưa? Đây chính là sự khiêm nhường đầy duyên dáng mà tôi nói lúc nãy.
Ồ, đây không phải là khiêm nhường. Họ thực sự chỉ dùng những đoạn tôi trông có vẻ chơi tốt.

Tôi không nghĩ mình từng nói về bóng đá lâu đến thế trong một cuộc phỏng vấn với một ca sĩ, nhưng hãy để tôi hỏi câu cuối. Nếu tiếp tục chơi bóng sau tiểu học, anh thực sự nghĩ mình có thể đi xa đến đâu?
Tôi thực sự tin rằng nếu tiếp tục chơi, hôm nay tôi đã ở trong đội tuyển quốc gia.
Ồ! Ở vị trí nào?
Có lẽ là vị trí của Lee Kang-in? Tiền vệ ở cánh và trung tâm là vị trí tôi thường chơi. Thành thật mà nói, khi còn nhỏ, tôi thích nhất vị trí của Lionel Messi. Nếu theo đuổi bóng đá nghiêm túc, tôi nghĩ mình sẽ chịu ảnh hưởng rất nhiều từ cách anh ấy chơi bóng.
Anh yêu bóng đá đến vậy, nhưng vì sao lại từ bỏ?
Hồi tiểu học, tôi hướng nội hơn bây giờ rất nhiều, nên đã từ bỏ khá sớm. Trớ trêu là sau khi ngừng chơi, tôi lại có thêm một chút tự tin. Tôi được tập luyện vừa đủ để thực sự nổi bật mỗi khi chơi cùng những người bình thường. Thật mỉa mai, nhưng tôi chỉ trở nên tự tin về khả năng bóng đá của mình sau khi đã bỏ cuộc. Khi xung quanh toàn là những đứa trẻ xuất sắc, rất khó để tỏa sáng.

Chúng ta sẽ quay lại chuyện này sau, nhưng tôi luôn cảm thấy một số màn trình diễn của anh gần như hoàn hảo theo đúng nghĩa đen, đến cả vị trí của từng khoảng ngắt. Tôi tự hỏi liệu sự chính xác về âm nhạc ấy có liên quan theo cách nào đó đến tính hướng nội của anh.
Tôi có xu hướng nói ít hơn và dành rất nhiều thời gian suy nghĩ. Tôi nghĩ những điều đó có lẽ đã giúp tôi làm nhạc tốt hơn.
Tôi nghe nói người hướng nội thường có xu hướng cầu toàn hơn.
Tôi không biết có nên gọi là cầu toàn hay không, nhưng tôi thường suy nghĩ rất kỹ trước khi hành động. Giờ nghĩ lại, có lẽ tôi thực sự cố gắng làm mọi thứ gần với sự hoàn hảo nhất có thể.
Vậy ngay cả trong lúc tập luyện, anh cũng cố hoàn thiện từng khoảng ngắt, từng hơi thở?
Thực ra tôi không nghĩ về những điều đó khi đang biểu diễn. Đó là lý do chúng ta luyện tập, để khi biểu diễn thật thì mọi thứ diễn ra tự nhiên. Khi đứng trên sân khấu, tôi tập trung vào việc giao tiếp với khán giả, chứ không nghĩ về cách mình đang hát. Đến lúc đó, những yếu tố kỹ thuật đã được suy nghĩ và luyện tập đến mức trở thành bản năng.

Là người đã theo dõi sự nghiệp của anh từ khi ra mắt, tôi có cảm giác cách anh hát đã thay đổi theo năm tháng. Giọng hát hiện giờ thoải mái và mềm mại hơn, thậm chí… đẹp hơn.
Đúng vậy. Cho đến chương trình Mr. Trot (2020 – TV Chosun), tôi hát theo cách nặng hơn nhiều. Mục tiêu duy nhất của tôi là truyền tải đến khán giả. Theo quan điểm của tôi, nếu muốn giao tiếp hiệu quả, bạn cần chủ yếu hát bằng giọng ngực. Khi nói chuyện bình thường, chúng ta đâu dùng giọng đầu, đúng không? Chúng ta cũng không chủ ý nói bằng cách thở cơ hoành. Chúng ta chỉ nói ở âm vực tự nhiên và giọng nói thông thường ấy vang trong lồng ngực.
Vì vậy khi đó, ngay cả khi lên nốt cao, tôi vẫn chủ yếu dựa vào giọng ngực. So với giọng đầu, nó tự nhiên có chất nặng hơn. Sau đó, khi tiếp tục phát triển âm thanh của mình và khám phá những thể loại khác nhau, tôi bắt đầu nghĩ, tại sao không nuôi dưỡng một chất giọng đẹp và nhẹ hơn? Vì thế tôi bắt đầu luyện giọng mũi. Có lẽ đó là lý do bạn cảm thấy có sự thay đổi. Những ngày này, tôi kết hợp rất nhiều kỹ thuật khác nhau.
Giọng anh trong bài Grain of Sand (2023) thực sự rất đẹp, trong London Boy (2022) thì có độ mở tuyệt vời còn Warmth (2024) lại sâu lắng hơn nhiều.
Grain of Sand chính xác là kiểu bài hát tôi đang nói đến. Trước đây, có lẽ tôi sẽ hát nó với cách đặt giọng nặng hơn, nhưng vì tổng thể bài hát, tôi chọn dùng một âm vực nhẹ hơn và mềm mại hơn.
Gần đây anh cũng hát bằng chất giọng như thế trong High Valley, Top Hero, khi anh cover ca khúc của Sung Si-kyung. Thành thật mà nói, tôi khá bất ngờ khi anh có thể hát nhẹ và trữ tình như vậy. Gần như anh có thể chọn bất kỳ giọng nào mình muốn.
Không, tôi không nghĩ mình làm được đến mức đó. Tôi chỉ nghĩ sẽ thật thú vị nếu cho người hâm mộ thấy một khía cạnh mà họ chưa thực sự nhìn thấy ở tôi, nên tôi cứ thế thể hiện nó trong chương trình.

Khi viết một ca khúc, điều gì thường đến trước: giai điệu hay lời bài hát?
Tùy từng trường hợp. Đôi khi tôi bắt đầu từ giai điệu. Những lúc khác, tôi xây dựng phần nhạc trước rồi viết giai điệu lên đó. Và đôi khi tôi viết lời trước rồi định hình mọi thứ xung quanh nó. Tôi không giới hạn mình trong một thể loại. Từ nhỏ, tôi đã yêu nhiều loại nhạc. Bất cứ thứ gì tôi nghe cũng ảnh hưởng đến tôi ở thời điểm đó, và tôi chỉ cố diễn giải lại theo cách của riêng mình.
Anh thường sử dụng nhạc cụ nào khi sáng tác?
Tôi không thực sự giỏi chơi nhạc cụ. Khi viết nhạc, tôi chỉ gõ vài nốt trên piano bằng những hợp âm cơ bản. Từ đó, tôi phát triển một bài hát. Tôi thường viết giai điệu chính trước và khi muốn thêm chi tiết hoặc tạo thêm cá tính cho bài hát, đó là lúc tôi bắt đầu làm việc với những nhạc sĩ khác.
Tôi cũng tò mò về một ngày của anh.
Gần đây tôi thực sự đã hình thành một thói quen. Tôi dậy sớm, đến một quán cà phê, đọc một lúc trước và cố đưa tâm trí về trạng thái bình yên—sau đó mới bắt đầu viết. Nếu đi đủ sớm, hầu như chẳng có ai xung quanh.

Tôi nghe nói nhiều người làm sáng tạo cần khoảng thời gian một mình và nghe đâu các nhà thần kinh học nói rằng sự sáng tạo thực sự phát triển khi chúng ta không chủ động làm gì. Đó là lý do rất nhiều người nói những ý tưởng hay nhất đến với họ trong lúc tắm.
Tôi cũng vậy. Đã rất nhiều lần một giai điệu đột nhiên xuất hiện khi tôi đang tắm hoặc một câu hát tự nhiên hiện ra. Đôi khi cảm hứng đến khi tôi đang tắm vào buổi tối, tôi sẽ ghi vội nó ở đâu đó rồi sáng hôm sau mới sắp xếp lại cho tử tế.
Anh có để một cuốn sổ cạnh giường không? Tôi nghe nói một số nhạc sĩ sẽ thức dậy giữa đêm và ghi âm một giai điệu để không quên.
Có chứ! Khi đang làm một bài hát, tôi luôn có hai hoặc ba cuốn sổ rải rác quanh nhà. Một cuốn có thể ở cạnh giường, một cuốn khác trên sofa. Bạn không bao giờ biết khi nào một câu hát xuất hiện, nên tôi cố gắng chuẩn bị.
Tôi cũng làm vậy. Mỗi khi đang viết, ứng dụng ghi âm trên điện thoại của tôi đầy những đoạn ghi âm. Vì đôi khi ý tưởng đến trong giấc mơ, nên tôi sẽ thức dậy, vẫn còn ngái ngủ, rồi ghi âm nó. Thường đến sáng tôi thậm chí không nhớ mình đã làm vậy và phần lớn thời gian, khi nghe lại, nó khá vô dụng.
Dù vậy, thỉnh thoảng nó vẫn trở thành một thứ thực sự có giá trị. Bạn mày mò với chúng, thử những cách khác nhau, rồi chẳng mấy chốc đã có một bài hát.
Tôi nhớ có lần một giai điệu xuất hiện và tôi nghĩ, “Giai điệu này chắc chắn ổn, ngày mai mình sẽ nhớ và ghi lại.” Nhưng đến ngày hôm sau, tôi không nhớ nổi một nốt nào. Từ đó, tôi luôn ghi lại mọi giai điệu hay câu hát đi qua đầu, bất kể nó xuất hiện lúc nào, dù phải thức dậy giữa đêm để làm vậy.


Trong bối cảnh nghệ thuật đương đại, chúng ta có thể xem những bản ghi âm ấy như một kho lưu trữ suy nghĩ vô thức của Lim Young-woong.
Tôi nghĩ bạn có thể nói như vậy.
Gần đây anh có đang chuẩn bị dự án mới không?
Tôi đang thực hiện một số ca khúc mới sẽ sớm được phát hành. Đến giờ tôi đã viết khoảng bốn bài.
Gần đây tôi nghe lại toàn bộ đĩa nhạc của anh và thực sự ấn tượng bởi sự đa dạng của chúng. Chỉ xét về thể loại, anh đã làm mọi thứ, từ bản ballad If We Ever Meet Again (2022) viết cùng Lee Juck, đến phong cách đồng quê honky-tonk I’m HERO (2022) không thường thấy ở Hàn Quốc, cho tới ca khúc hip-hop Since I Sent the Reply (2022). Có phong cách nào anh muốn khám phá trong album tiếp theo không?
Không nhất thiết phải là album tiếp theo, nhưng nhìn về phía trước, tôi thực sự muốn thử jazz. Tôi yêu jazz.
Ồ! Tôi nhớ mình cũng từng nghĩ như vậy khi anh cover Lonely People (1988) của Lee Jung-sun. Nó rất hợp với anh.
Tôi yêu kiểu nhạc đó, nhưng chưa bao giờ thực sự thử đưa nó vào một album của riêng mình. Đó là điều tôi muốn làm một ngày nào đó, nhưng như chúng ta đều biết, jazz khó. Dĩ nhiên người ta nói không có thể loại nào dễ, nhưng jazz là một trong những thể loại mà tôi cảm thấy mình cần học sâu hơn nhiều trước khi thực sự có thể thử sức.

Tôi vẫn nhớ lần đầu nghe If We Ever Meet Again (2022). Thành thật mà nói, tôi nhớ mình đã nghĩ rằng Lee Juck đã hát chứ không phải anh. Cách nhả chữ, hơi thở,…
Anh ấy chỉ đạo vô cùng tỉ mỉ. Dựa trên đó, tôi cứ thu đi thu lại cho đến khi chúng tôi làm đúng. Tôi thực sự học được rất nhiều từ việc thực hiện ca khúc đó.
Tôi nghe nói hai người khá thường xuyên gặp nhau.
Tôi không biết tần suất ấy có thể gọi là thường xuyên được không. Thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau uống rượu, và mỗi khi gặp, chúng tôi lại nói chuyện về âm nhạc hàng giờ. Tôi thực sự thích học hỏi từ những nhạc sĩ có nhiều kinh nghiệm hơn mình, và mỗi lần gặp Lee Juck, tôi thực sự lại học được điều gì đó mới về âm nhạc.
Nhiều nghệ sĩ dường như đều có những thói quen riêng. Ngoài việc đến quán cà phê mỗi sáng, anh còn thói quen nào khác không?
Tôi không thực sự gọi đó là thói quen, có lẽ chỉ là một sở thích, nhưng mỗi khi mê một món ăn nào đó, tôi sẽ ăn nó gần như mỗi ngày trong một thời gian. Ví dụ, nếu là súp xương bò, tôi có thể ăn nó vào bữa trưa mỗi ngày trong một hoặc hai tháng. Sau đó tôi chuyển sang các biến thể từ canh dồi trường, rồi canh sườn bò,…
Ồ! Tôi cũng như vậy.
Đúng. Về cơ bản, nếu tại một thời điểm nào đó có món gì ngon hơn tất cả những thứ khác đối với tôi, tôi không muốn lãng phí thời gian ép mình nghĩ ra một món khác để ăn.

Một số người cũng như vậy với quần áo. Họ mua phiên bản của cùng một bộ đồ rồi luân phiên mặc, để không bao giờ phải nghĩ xem hôm nay mặc gì.
Tôi cũng hơi giống vậy. Tôi có những bộ để ăn mặc chỉn chu, những bộ để đi chơi thoải mái và những bộ để mặc hằng ngày.
Vậy hiện giờ anh đang mê món gì?
Gần đây là cà ri gà. Trừ khi những người tôi làm việc cùng thèm món khác, chúng tôi thường đi ăn cà ri gà vào bữa trưa.
Những ca khúc như Warmth, Heavenly Ever After và Grain of Sand đều lọt vào bảng xếp hạng Billboard Global Excl. U.S. Và năm 2023, anh đã biểu diễn tại Dolby Theatre ở Los Angeles. Nhìn lại, anh thấy thành tựu đó như thế nào?
Thật siêu thực. Tôi gần như không thể tin mình đang biểu diễn ở một nơi như thế, rồi trước khi kịp nhận ra, mọi thứ đã kết thúc. Dù vậy, nó vẫn thật tuyệt vời. Một số người trong khán giả đã hoàn toàn quên cách nói tiếng Hàn, còn những người khác sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, thậm chí chưa bao giờ học tiếng Hàn. Vậy mà bằng cách nào đó họ đều biết tôi là ai, và họ thực sự rất vui khi được gặp tôi.
Bản thân tôi là một người hâm mộ nhạc pop kiểu Âu-Mỹ, nhưng mỗi khi nghe anh hát Purple Color Postcard (2020), tôi lại thấy mắt mình rưng rưng. Chắc hẳn bài hát ấy có điều gì đó chạm thẳng vào trái tim người Hàn.
Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi cảm nhận được một dạng cảm quan cảm xúc chung nằm trong những thể loại như trot và ballad Hàn Quốc. Dù một người thường nghe loại nhạc nào, vẫn có những giai điệu và âm vực nhất định cộng hưởng với người Hàn ở một tầng rất sâu.

Cụm từ “sức khỏe và hạnh phúc” đã trở thành một dấu ấn của anh. Với tôi, nó ít giống một câu khẩu hiệu hơn mà giống một cách sống mà anh chia sẻ với người hâm mộ. Nếu phải thêm một giá trị nữa vào hai điều đó, anh sẽ chọn gì?
Đó là một câu trả lời quá hiển nhiên, sáo mòn, nhưng… tình yêu. Tôi thực sự nghiêm túc. Đó là điều tôi luôn nói tại các buổi hòa nhạc: Đừng bao giờ ngừng yêu. Và tôi cũng luôn nói với người hâm mộ rằng tôi yêu họ. Tình yêu là điều chúng ta luôn nên hướng đến.
Được yêu đương nhiên rất tuyệt vời, nhưng bản thân việc yêu một ai đó cũng mang đến một dạng hạnh phúc đích thực. Dù cuộc sống khó khăn đến đâu, về tài chính hay thể chất, nếu có một người để yêu, bạn có thể tìm thấy sức mạnh để tiếp tục.
Tôi càng cảm nhận điều đó mạnh mẽ hơn kể từ khi Siwol bước vào cuộc đời tôi. Tất nhiên, từ trước khi Siwol xuất hiện, tôi đã luôn khuyên người hâm mộ hãy yêu và đừng ngại thể hiện tình yêu ấy. Nhưng rồi một ngày, khi đang nói những lời đó, tôi chợt nghĩ: Liệu trong đời sống thường ngày, mình có thực sự yêu theo cách này không? Rồi tôi gặp Siwol. Yêu Siwol và thể hiện tình yêu ấy mỗi ngày thực sự đã thay đổi cuộc đời tôi. Vì vậy, những ngày này, tôi chủ động cam kết với bản thân sẽ trao đi tình yêu, từng khoảnh khắc.
Có lẽ đó thực sự là vai trò anh đang đảm nhận với rất nhiều người. Với những người hâm mộ đang vật lộn với những thử thách của đời sống thực, việc yêu anh có thể tự nó trở thành một nguồn chữa lành.
Nếu có thể trở thành một sự hiện diện chữa lành trong cuộc đời ai đó, thì tôi sẽ vô cùng biết ơn.

**Ê-kíp thực hiện**
Phỏng vấn: Lee Jinsoo.
Biên tập: Park Sehoi.
Nhiếp ảnh gia: Kim Heejune.
Tạo phong cách: Lee Hyeyoung.
Làm tóc: Lee Iljung.
Trang điểm: Ahn Sunghee.
Bối cảnh: Lee Nakyung.
Thiết kế: Kim Daesup.
Trợ lý: Kim Jihyo, Han Dawon, Park Hyunji.

