
Cùng thuộc dòng phim kinh dị, cùng được tạo nên bởi những đạo diễn rất trẻ và cùng bước ra từ tinh thần làm phim độc lập, Backrooms và Obsession đang trở thành hai cái tên trong dòng phim kinh dị đáng chú ý nhất của phòng vé.
Nếu Obsession của Curry Barker hấp dẫn nhờ nhịp phim dồn dập, câu chuyện dễ nắm bắt và những cú xoay chuyển điên rồ, thì Backrooms của Kane Parsons lại gây ám ảnh bằng bầu không khí lạnh gáy, chậm và khó lý giải. Một phim khiến khán giả phản ứng ngay trong rạp bằng sự bất ngờ, căng thẳng và cả tiếng cười méo mó. Phim còn lại len lỏi âm thầm hơn, để lại cảm giác bất an như vừa bước ra khỏi một giấc mơ sai lệch.
Vì vậy, nếu đang phân vân nên xem Obsession hay Backrooms, có lẽ bạn nên bắt đầu từ câu hỏi, bạn thích được dọa như thế nào?
Obsession của Curry Barker: Cơn ác mộng tình yêu vượt mức kiểm soát

Với Obsession, Curry Barker mang đến một câu chuyện kinh dị có phần quen thuộc nhưng được xử lý đủ duyên và đủ quái để trở nên nổi bật. Lấy cảm hứng từ tinh thần “hãy cẩn thận với điều mình ước” của The Monkey’s Paw, bộ phim xoay quanh một món đồ có khả năng biến mong muốn thành hiện thực. Bear, nhân vật chính, dùng nó để khiến Nikki, cô gái anh thầm thích, yêu mình. Nhưng điều tưởng như là một giấc mơ nhanh chóng biến thành cơn ác mộng khi tình yêu bị đẩy đến mức lệch lạc, phụ thuộc và mất kiểm soát.
Với nhiều đoạn hội thoại sắc, bối cảnh chủ yếu xoay quanh những không gian nội thất gia đình tưởng như bình thường, câu chuyện về một tình yêu đơn phương dần biến thành mối quan hệ bám víu đầy ác mộng hoạt động như một phiên bản hài kịch lãng mạn cực đoan. Phim bắt đầu từ những tình huống vừa buồn cười vừa khó chịu, rồi từng bước đẩy cảm giác lệ thuộc, kiểm soát và khao khát được yêu đến điểm bùng nổ của kinh dị máu me.


Điểm mạnh của Obsession nằm ở yếu tố giải trí rất rõ. Dù bộ phim đen tối, rùng rợn và tạo cảm giác khó chịu, phim vẫn có thể chuyển từ kinh dị sang hài hước trong tích tắc. Nếu đã theo dõi sự nghiệp của Barker, một số khán giả có thể biết đến anh như một nửa của bộ đôi hài kịch trực tuyến “That’s a Bad Idea” cùng với cộng sự lâu năm Cooper Tomlinson (người cũng đóng vai chính trong Obsession). Các video của cả hai thường xoay quanh những tình huống xã giao kỳ quặc, khó xử, trong sự hài hước và đều này được đẩy lên cao trào nhiều hơn với Obsession.
Trên Rotten Tomatoes, Obsession được đánh giá cao nhờ cách kể chuyện táo bạo, vừa khai thác nỗi bất an trong các mối quan hệ hiện đại, vừa biến tình yêu thành một trò chơi tâm lý méo mó. Đây là lựa chọn phù hợp với khán giả thích kinh dị có cốt truyện gần gũi, nhưng vẫn giàu tính ẩn dụ và mang màu sắc châm biếm.
Backrooms của Kane Parsons: Lạc trong mê cung của nỗi sợ vô hình

Nếu Obsession khiến người xem rùng mình vì những lệch lạc quá gần với đời sống tình cảm, thì Backrooms lại mở ra một kiểu nỗi sợ hoàn toàn khác: lạnh lẽo, nặng nề và khó gọi tên. Bộ phim của Kane Parsons không đặt trọng tâm vào một mối quan hệ cụ thể hay một lời nguyền dễ giải thích, mà khai thác cảm giác bất an, mắc kẹt trong thực tại sai lệch. Những căn phòng trống, ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt, hành lang kéo dài vô tận, không có điểm bắt đầu hay kết thúc rõ ràng. Chúng giống như một vùng thực tại bị lỗi, nơi con người trở nên nhỏ bé và mất phương hướng. Chính cảm giác “sai sai” này càng làm khuyếch đại thêm nỗi sợ của bộ phim.
Lấy bối cảnh năm 1990, phim theo chân Clark, nhân vật do Chiwetel Ejiofor thủ vai, một chủ cửa hàng nội thất kiêm kiến trúc sư thất bại, tình cờ phát hiện một cánh cửa kỳ lạ trong tầng hầm cửa hàng. Từ đó, anh bước vào một thế giới không tuân theo logic thông thường, nơi các căn phòng nối tiếp nhau như một lỗi hệ thống của thực tại. Renate Reinsve vào vai bác sĩ tâm lý Mary Kline, người bị kéo vào hành trình này khi tìm kiếm bệnh nhân của mình. Sự xuất hiện của hai diễn viên giàu nội lực giúp Backrooms không chỉ là một thí nghiệm thị giác, mà còn có chiều sâu tâm lý rõ hơn.


Điểm hay của Backrooms nằm ở cách phim kiên nhẫn xây dựng nỗi sợ. Kane Parsons không vội dùng những cú hù dọa dồn dập, mà để khán giả bị mắc kẹt trong sự im lặng, tiếng rè của đèn điện, những căn phòng lặp lại và cảm giác có điều gì đó đang tồn tại ngoài tầm nhìn. Càng ít được giải thích, thế giới trong phim càng trở nên đáng sợ. Nỗi kinh hoàng không đến từ việc ta nhìn thấy thứ gì, mà từ cảm giác ta không hiểu mình đang ở đâu, vì sao nơi này tồn tại và liệu có lối thoát nào hay không.
Với những khán giả thích kinh dị có nhịp nhanh, nhiều cao trào và câu chuyện rõ ràng, Backrooms có thể là một trải nghiệm thử thách hơn Obsession. Nhưng nếu yêu thích dòng kinh dị với bầu không khí, found footage, analog horror hoặc những bộ phim khiến nỗi sợ len lỏi từ từ thay vì bùng nổ tức thì, đây là lựa chọn rất đáng thử. Backrooms không chỉ muốn làm người xem giật mình. Nó muốn khiến khán giả thấy lạc lõng, mất phương hướng và bị bỏ lại trong một thế giới mà mọi quy luật quen thuộc đều không còn đáng tin.
Backrooms gợi đến nỗi bất an của thời đại số, nơi những không gian ảo, ký ức hình ảnh và cảm giác cô lập có thể hòa vào nhau thành một cơn ác mộng không lối thoát. Nó không cần một lời nguyền hay một nhân vật phản diện rõ ràng, bởi chính không gian đã trở thành mối đe dọa lớn nhất.


