
Mười lăm năm sau TRON: Legacy (2010) và hơn bốn thập kỷ kể từ bản phim gốc năm 1982, Disney một lần nữa hồi sinh vũ trụ khoa học viễn tưởng TRON – tượng đài tiên phong về kỹ xảo máy tính, sánh ngang với Star Wars (1977) hay Flash Gordon (1980).
Trong phần phim mới, TRON: Ares vẫn tiếp nối cuộc đối đầu khốc liệt giữa hai tập đoàn công nghệ ENCOM và Dillinger Systems. Cả hai đang bước vào cuộc chạy đua nhằm mở cánh cổng đưa các sinh thể từ thế giới ảo The Grid (xuất hiện trong phần trước) sang đời thực. Trong cuộc đua ấy, CEO Eve Kim (do Greta Lee thủ vai) của ENCOM đang chiếm ưu thế khi nắm giữ đoạn mã có thể giúp các sinh vật kỹ thuật số tồn tại vĩnh viễn trong thế giới con người.

Trong khi đó, Julian Dillinger (thủ vai bởi Evan Peters) là cháu trai của kẻ phản diện trong phần đầu, lại muốn chiếm đoạt công nghệ này để tạo ra đội quân người máy bất tử. Để đạt mục đích, hắn phái Ares (do Jared Leto thủ vai) – một sinh vật từ The Grid để truy sát Eve Kim. Nhưng Ares dần phát triển ý thức riêng, nhận ra những mâu thuẫn trong chính bản chất của mình và thế giới mà hắn đang phục vụ.
TRON: Ares có mọi yếu tố để thành công: đạo diễn nổi danh Joachim Rønning với loạt các hit như Maleficent 2 (2019), Cướp biển vùng Caribê (2017) cùng dàn diễn viên gạo cội với Jared Leto, Greta Lee (Past Lives), Gillian Anderson (The X-Files, Sex Education). Thế nhưng, bộ phim lại vấp ngã ở điểm quan trọng nhất – phần kịch bản.


Thay vì tiếp nối tinh thần phiêu lưu, khám phá của hai phần trước, TRON: Ares dành quá nhiều thời lượng để triết lý về trí tuệ nhân tạo và câu hỏi “thế nào là tồn tại”. Cách kể chuyện rời rạc cùng việc giải thích dài dòng khiến nhịp phim trở nên nặng nề, đặc biệt với những ai chưa quen thuộc vũ trụ TRON.
Ngay cả Jared Leto, trong vai một thực thể ảo mang khát vọng trở thành con người, cũng khó khiến khán giả đồng cảm vì nhân vật được xây dựng khá mơ hồ. Greta Lee – từng gây ấn tượng mạnh với diễn xuất tinh tế trong Past Lives – lại không có nhiều không gian để tỏa sáng. Mối quan hệ giữa hai nhân vật, vốn có tiềm năng trở thành linh hồn cảm xúc của bộ phim, lại bị nhấn chìm trong những đoạn thoại nặng tính triết lý và các khung hình CGI rực rỡ.

Dẫu vậy, TRON: Ares vẫn giữ được điểm sáng đặc trưng của thương hiệu – phần hình ảnh và kỹ xảo mãn nhãn. Những chiếc motor viền sáng lao vun vút trong không gian tương lai, các pha hành động được dàn dựng công phu cùng khung cảnh đô thị công nghệ cao tráng lệ tiếp tục làm thỏa lòng người hâm mộ. Âm nhạc điện tử, dù thiếu bàn tay của Daft Punk như ở Legacy, vẫn tạo nên không khí sôi động, đậm chất cyberpunk.

Có thể nói, TRON: Ares bom tấn khoa học viễn tưởng được mong đợi nhất trong quý cuối năm 2025 đã có màn thể hiện không như kỳ vọng. Sau hai ngày chiếu sớm và cuối tuần mở màn, doanh thu của phim chỉ đạt khoảng 35–37 triệu USD tại Bắc Mỹ – thấp hơn đáng kể so với kỳ vọng 45–50 triệu USD, trong khi kinh phí sản xuất lên tới 180 triệu USD. Ở thị trường châu Á, nơi khán giả vốn chưa quá gắn bó với vũ trụ TRON, bộ phim gần như không tạo được sức hút đáng kể trong tuần đầu công chiếu.
Dù không phải là màn tài xuất như người hâm mộ kỳ vọng, TRON: Ares vẫn là một chuyến trở lại đáng xem – ít nhất đối với những ai yêu thích trải nghiệm điện ảnh thuần thị giác hơn là tìm kiếm một câu chuyện cảm xúc.
Ảnh: Disney

