
Giữa mùa phim Việt đang chiếm lĩnh rạp chiếu, Exit 8: Ga tàu vô tận—tác phẩm kinh dị tâm lý đến từ Nhật Bản xuất hiện như một “ca lạ”. Phim không ồn ào, gần như là phim câm, không có cú twist bất ngờ như Tử chiến trên không hay cao trào như Khế ước bán dâu nhưng lại khiến người xem mang theo nỗi ám ảnh lạ lùng suốt quãng đường về nhà.
Cấu trúc Exit 8 khá đơn giản, mở đầu bằng một tình huống một nhân viên văn phòng tỉnh dậy trong hành lang tàu điện ngầm vô tận và buộc phải chơi một “trò chơi sinh tồn” kỳ quái. Nhiệm vụ của anh là tìm ra lối thoát thứ 8, bằng cách quan sát và nhận biết mọi “dị thường” trên đường đi. Nếu bỏ qua một chi tiết sai, anh sẽ quay lại vạch xuất phát và mãi mãi mắc kẹt trong mê cung trắng lạnh.

Tuy nhiên, vì được chuyển thể từ tựa game đình đám cùng tên nên Exit 8 mang đến trải nghiệm khác biệt so với những bộ phim kinh dị thông thường. Xuyên suốt thời lượng phim, tác phẩm liên tục kích thích sự tò mò của khán giả, thách thức người xem với những chi tiết bất thường từ một tấm biển bị nghiêng, một người đứng sai chỗ, đến những âm thanh lặp lại nhưng khác nhịp. Chính quá trình quan sát (hoặc nếu bỏ lỡ) ấy khiến người xem trở thành một phần của trò chơi, bị cuốn vào cảm giác nghi ngờ và căng thẳng không kém nhân vật chính đang lạc lối vào mê cung.

Điểm đáng chú ý là phim hầu như không hù dọa bằng những cảnh jumpscare hay yếu tố siêu nhiên. Nỗi ám ảnh của phim xuất phát từ chính sự tĩnh lặng: tiếng giày vang lên trên nền gạch, hơi thở dồn dập vọng lại giữa hành lang trống trải – những âm thanh vừa quen thuộc, vừa khiến người xem rùng mình. Cảm giác bức bối ấy được đẩy lên cao độ nhờ kỹ thuật quay one-shot, theo sát trong từng bước đi, khiến khán giả không thể lẩn tránh, chỉ có thể cùng nhân vật dấn thân sâu hơn vào mê cung của nỗi sợ.

Mê cung tàu điện ngầm trong phim hiện lên như một ẩn dụ cho nhịp sống 9–5 ngày nay – vòng lặp bất tận của đi làm, tan ca, trở về nhà rồi lại tiếp tục. Chính vì quá quen thuộc với guồng quay ấy, ta dần bỏ qua những thay đổi nhỏ nhặt trong cuộc sống. Để đến khi mọi thứ dồn nén, ta mới nhận ra mình đã bị mắc kẹt hoàn toàn và không còn đường lui.
Nếu giữa chừng xem phim bạn cảm thấy đôi chút nhàm chán, điều đó hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng khi ra khỏi rạp, đi trên những con đường hẹp, băng qua lối ra của tàu điện ngầm nào đó, có thể bạn sẽ bất giác nhớ đến hành lang trắng trong phim và chợt nhận ra một sự tương đồng mơ hồ với chính nhịp sống của mình.
Ảnh: CGV

