
Có một giai đoạn trong đời của những năm tuổi hai mươi – khi là cây viết du lịch toàn thời gian – tôi đã đi qua hơn 30 quốc gia. Trong ba năm ấy, công việc đưa tôi trải nghiệm từ những chuyến safari “săn” hổ ở Ấn Độ, đến hành trình lái xe xuyên vùng rượu vang Chile, rồi lên tận vùng lãnh nguyên băng giá của Iceland để chờ cực quang. Tôi đi thường xuyên, hành lý gọn nhẹ và gần như lúc nào cũng lên đường một mình.
Du lịch một mình buộc ta học cách khiêm nhường. Bạn phải chụp ảnh “selfie”, hoặc đánh liều sự tin tưởng khi đưa điện thoại nhờ người lạ chụp. Bạn tự tìm đường và tự xoay xở mọi việc – những điều mà khi đi cùng người khác ta thường vô thức giao lại cho họ. Bạn ngồi một mình đủ lâu ở quầy bar để rồi sẽ có ai đó – đôi khi là bartender – chủ động bắt chuyện. Những tương tác nhỏ không phòng bị ấy dần tích lũy, dạy ta cách chậm lại và tìm thấy điểm chung ở nhiều nơi tưởng chừng chẳng thể kết nối.
Nhiều mối quan hệ tôi có được từ những chuyến đi – trong nhà hàng, các tour và cả qua ứng dụng hẹn hò – đã kéo dài hành trình của tôi lâu hơn. Một vài người trong số đó đến nay vẫn là bạn thân. Tôi nhớ cặp vợ chồng mình gặp trong bữa tiệc đêm giao thừa ở Mustique, nhóm thợ nấu rượu mezcal vùng Oaxaca, hay “mối tình ngắn hạn” kéo dài cả tuần tại San Sebastián. Tất cả những cuộc gặp này sẽ không bao giờ xảy ra nếu tôi không đi một mình.
Để làm rõ, bài viết không phản đối việc bạn đi du lịch cùng người khác. Tôi yêu những chuyến du lịch cùng gia đình. Tôi cũng thích những chuyến đi với bạn bè xoay quanh tiệc tùng, những câu chuyện phiếm rất riêng và nhiều kỷ niệm đầy ý nghĩa của chúng tôi. Có thời điểm tôi tận hưởng niềm vui cùng người thân. Nhưng thường khi đi một mình, tôi mới thực sự du lịch một cách trọn vẹn. Lúc này, tôi để cho điểm đến định hình chính mình, thay vì chỉ lướt qua nó.
Du lịch một mình loại bỏ nhu cầu phải “diễn”. Bạn không cần ăn mặc để gây ấn tượng, không cần thống nhất kế hoạch, không áp lực check-off mọi thứ trong danh sách. Bạn đi theo nhịp của riêng mình – ở lại khi điều gì đó giữ chân, rời đi khi nó không còn gì để nói. Trong sự tự do ấy, bạn nhận ra những điều tinh tế hơn, không chỉ về thế giới xung quanh mà cả về bản thân. Tôi sẽ không trở thành người đàn ông của hôm nay nếu tuổi đôi mươi không dám đối diện với nỗi sợ để một mình bước ra thế giới.
Đi một mình không có nghĩa bạn cô độc. Trên thực tế, những chuyến độc hành thường mang đến điều ngược lại. Nó buộc bạn phải mở lòng – với những người lạ, với những vùng đất mới và cả với những bản ngã chỉ lộ diện khi không có ánh mắt nào dõi theo. Đó là lý do chúng tôi lựa chọn ủng hộ điều này. Không phải như hành động trốn chạy hay khám phá bản thân, mà như một phép thử để sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Sau tất cả, đôi khi người đồng hành ý nghĩa nhất chính là bản thân bạn.

