Roundtable Talk – Kiên Ứng và Rhymastic: Đâu ai yêu con đến thế

Kiên Ứng và Rhymastic ngồi lại cùng nhau để nói về một điều tưởng chừng quen thuộc nhưng hóa ra lại khó nhất: gia đình. Không phải những định nghĩa đẹp đẽ, mà là hành trình họ tự học cách làm cha, làm chồng, làm người đàn ông vừa biết gìn giữ đam mê vừa san sẻ trách nhiệm.

By |
Esquire-Vietnam-Kien-Ung-va-Rhymastic

Cuộc trò chuyện giữa Kiên ỨngRhymastic diễn ra trong một góc phòng yên tĩnh tại Barbaard của Sofitel Saigon Plaza. Cả hai xuất hiện gần như cùng lúc. Kiên Ứng với chiếc kính mát quen thuộc, đi cạnh vợ, dáng chậm rãi và rất “chất”: đúng hình ảnh của một đạo diễn lớn lên trong môi trường nghệ thuật, quen đứng sau máy quay hơn mười năm.

Gần đây, anh còn bước lên sân khấu chương trình Anh trai vượt ngàn chông gai để chứng tỏ phiên bản mới của chính mình. Rhymastic lại mang đến năng lượng khác: tay cầm ly nước, bước vào với sự gần gũi và tự nhiên của một nghệ sĩ gắn bó quen thuộc với sân khấu lẫn phòng thu. Vừa qua, anh vừa tổ chức Fan Meeting đầu tiên và ra mắt album Đâu ai yêu nghệ thuật đến thế, tiếp tục khẳng định vị thế của một rapper – producer đa tài và giàu tư duy.

Chỉ vài phút sau khi gặp gỡ, cả hai đã nghiêng người về phía bàn cờ đặt sẵn, vừa di chuyển quân cờ vừa trò chuyện như đúng nhịp của những người bạn thân. Những nước cờ chậm rãi dần mở ra một cuộc trò chuyện thẳng thắn hơn: về gia đình, về cân bằng nghệ thuật và trách nhiệm, về những nỗi lo chỉ những người làm cha mới hiểu. Và cách cả hai đang điều chỉnh chính mình để trở nên hiện diện, bản lĩnh hơn trong vai trò người đàn ông của gia đình.

Esquire-Vietnam-Kien-Ung-va-Rhymastic-2

Gia đình ­­­– khi nhắc đến khiến cả hai nhẹ giọng. Rhymastic kể anh lớn lên trong sự đủ đầy, dưới mái nhà đầy yêu thương nên luôn trân trọng, thấu hiểu sự quý giá của nó. Ngày còn trẻ, anh xem đó như điều hiển nhiên, như một phần tất yếu của cuộc sống. Khi ấy, gia đình là nơi che chở và cho anh mọi thứ. Nhưng bây giờ, khái niệm ấy đã đổi khác: Gia đình trở thành nơi anh phải cho đi, phải bao bọc và là trách nhiệm mà anh sẵn sàng gánh vác. Tất cả đến trong khoảnh khắc nam rapper đón con trai đầu lòng: niềm hạnh phúc xen lẫn nỗi lo và trách nhiệm. Từ đó, anh hiểu mình đã sẵn sàng cho mọi thứ, sẵn sàng đối mặt với cả thế giới để bảo vệ con.

Chia sẻ từ Rhymastic dẫn lối tự nhiên đến suy nghĩ của Kiên Ứng. Anh gật đầu như thể nhìn thấy mình trong điều Rhymastic nói. Suy nghĩ một hồi lâu, anh cất lời: “Em cũng giống anh Rhymastic, khoảnh khắc em bế con gái đầu lòng, mọi suy nghĩ trong đầu tự động sắp xếp lại. Trước đó, em chỉ nghĩ đơn giản: Có con thì yêu thương, chơi cùng, rồi điều gì hay ho ngoài đời học được thì mang về dạy con. Trong đầu em từng vẽ ra một viễn cảnh rất đẹp, rằng ‘con mình sẽ chất’ như bố, sẽ nhận thật nhiều điều hay”. Nhưng đến khi con gái anh chào đời, mọi thứ lập tức đổi khác. Kiên nói mình tự nhiên “nhát tay” hẳn, làm gì điều cũng sợ, sợ ảnh hưởng đến gia đình, sợ ảnh hưởng đến con.

esquire-vietnam-kien-ung-va-rhymastic-4

Từng câu nói, từng quyết định, từng chuẩn mực, từng giới hạn… tất cả phải cân đo đong đếm lại vì “có một người đang học từ mình từng chút một

Kiên Ứng

Kiên kể có thời điểm anh thấy mình bị mắc kẹt giữa nghệ thuật và gia đình. Khi không đủ can đảm để liều lĩnh với đam mê, anh từng đổ lỗi cho việc lấy vợ, có con sớm. Nhưng rồi Kiên nhận ra: Lý do không phải gia đình, mà ở sự thiếu chín chắn của bản thân để có góc nhìn mở rộng và bao dung hơn.

Barbaard tiếp tục bao bọc cuộc trò chuyện. Hai người đàn ông bắt đầu chậm rãi mở ra những phần sâu nhất của mình: những thứ đàn ông hiếm khi thừa nhận. Áp lực, sự mệt mỏi, nhưng không giấu niềm vui, tự hào khi làm cha: tất cả len vào giữa câu chuyện. Rhymastic bật cười nhẹ khi nhận ra mình trong từng lời Kiên nói: đó chính là tấm gương phản chiếu anh trong những ngày đầu làm cha.

Anh kể thời điểm con mới chào đời, mình luôn trong trạng thái phải chia đôi thế giới: vừa muốn dành thời gian cho gia đình vì đó là điều phải làm, vừa mang trong mình quá nhiều hoài bão chưa thực hiện. Công việc và gia đình đều cần anh, nhưng quỹ thời gian thì chỉ có vậy. Và khi cắt xén thời gian cho cả hai, anh lúc nào cũng đấu tranh. Một chút cho công việc, một chút cho gia đình, rồi lại quay về công việc, cứ thế lặp đi lặp lại.

esquire-vietnam-kien-ung-va-rhymastic-6

Thời điểm con mới chào đời, mình luôn trong trạng thái phải chia đôi thế giới

Rhymastic

Có lúc, sự ngắt quãng liên tục khiến anh “mất mood”, cảm giác mọi thứ không còn liền mạch như trước. Thử thách bắt buộc Rhymastic phải thích nghi, để anh tìm ra cách cân bằng hiệu quả nhất: “Hóa ra cảm hứng không phải là việc cắm đầu”. Anh bắt đầu ghi chú nhiều hơn, làm việc khoa học và bài bản, tìm cách khơi gợi lại cảm hứng thay vì đợi cảm hứng đến. Dần dần, nam nghệ sĩ nhận ra mình vẫn có thể luân phiên trong nhịp sống chia đôi ấy. Mọi thứ vào guồng và anh vẫn có thể làm tốt mà không để hai thế giới ảnh hưởng lên nhau.

Câu chuyện dần chuyển hướng khi họ nói về thành công: khái niệm khó định nghĩa và càng phức tạp hơn khi có con. Rhymastic chia sẻ, anh từng chỉ quan tâm một điều: “Mình sẽ xuất hiện trước khán giả như thế nào? Mình sẽ gây ấn tượng ra sao? Lên sân khấu sẽ làm gì ? Nhưng từ lúc có con trai, anh có thêm một lớp suy nghĩ mới: “Sau này con mình nhìn lại những gì mình làm trên sân khấu thì nó sẽ cảm thấy như thế nào? Nó sẽ học được gì? Có tự hào không?”.

Anh không gọi đó là nỗi sợ mà là sự đan xen giữa trách nhiệm và tự hào: “Bây giờ mình không chỉ tạo ra di sản cho bản thân nữa, mà cho con, cho thế hệ sau. Một ngày nào đó, con mình, cháu mình nhìn lại và thấy bố, ông nó đã từng rực rỡ như thế nào”. Chính điều đó khiến anh chuẩn bị kỹ hơn, chỉn chu hơn, xem mỗi lần xuất hiện không chỉ là một sân khấu, mà là thứ con mình sẽ nhìn lại nhiều năm sau.

Kiên lắng nghe rồi gật đầu. Anh nói cảm giác của mình cũng thay đổi theo cách rất giống Rhymastic: “Những việc mình muốn làm cần cẩn thận hơn nhiều đấy!”. Anh nhìn sự nghiệp không chỉ như thành tựu cá nhân, mà là di sản dành cho con: thứ mà sau này con anh có thể tự hào khi nhìn lại. Và từ đó, định nghĩa về “người đàn ông thành công” cũng đổi khác. Anh chia sẻ: “Ngày trước, anh nghĩ đơn giản mình được biết đến nhiều, kiếm nhiều tiền, đứng ở vị trí người khác mong muốn, thế là thành công. Nhưng rồi anh nhận ra, nếu trong mắt con, mình chỉ là người cha không ở nhà, không biết hôm nay con được bao nhiêu điểm… thì như thế là chưa đủ”.

esquire-vietnam-kien-ung-va-rhymastic-7

Thành công giờ đây là khả năng dành thời gian cho gia đình, để những người quan trọng nhìn vào và thấy anh có thể làm được mọi thứ, không chỉ cho bản thân, mà còn cho họ

Kiên Ứng

Cuộc trò chuyện trở nên dần thú vị khi chuyển sang chủ đề về kết hôn, cả hai nghệ sĩ lại bất ngờ không đưa cùng “đáp án”. Kiên là người lên tiếng trước. Anh cưới năm 24 tuổi, trong giai đoạn vừa bắt đầu làm nghề, vừa xoay xở để làm chồng, làm cha. Anh không phủ nhận đó là khoảng thời gian khó khăn: khủng hoảng, chật vật, có lúc cảm thấy bản thân “chưa đủ chín” để gánh hết mọi trách nhiệm. Nhưng khi nhìn lại ở tuổi 33, anh lại thấy điều ngược lại. “Em thấy 24 tuổi là đẹp nhất để cưới”, anh nói với Rhymastic, giọng nhẹ nhưng chắc chắn. “Những trách nhiệm đến sớm khiến em trưởng thành sớm hơn. Qua được rồi, em không còn đối diện khủng hoảng tuổi 30”.

Rhymastic bật cười: “Không, với anh thì 24 là quá sớm”. Với anh, phần lớn đàn ông ở độ tuổi đó vẫn còn chênh vênh, còn hàng trăm câu hỏi trong đầu, còn đang bươn chải ngoài đời để “khám phá, tìm hiểu tất cả mọi ngõ ngách, mọi quy tắc của cuộc đời”. “Hai mươi bốn là độ tuổi rất bấp bênh”, anh nói. Nếu cưới sớm, người đàn ông lập tức bị “kéo vào trạng thái chia nửa hai thế giới” – vừa phải ổn định gia đình, vừa phải xây dựng sự nghiệp. Và không phải ai cũng đủ bản lĩnh để vượt qua thử thách đó.

Theo anh, người đàn ông cần thời gian để trải nghiệm trước khi bước vào hôn nhân: phải chinh phục cuộc đời, phải hiểu được những bài học của chính mình, phải xây dựng được nền tảng để tự tin với mọi thứ xung quanh. Vì như anh nói: “Đàn ông là những sinh vật có cái tôi lớn nhất trên đời này. Khi cái tôi được thỏa mãn phần nào thì họ mới bắt đầu nghĩ cho người khác”. Còn nếu chưa, “họ sẽ trở nên rất ích kỷ”.

esquire-vietnam-kien-ung-va-rhymastic-5

Đàn ông cần thời gian để chinh phục cuộc đời, để hiểu được những bài học của
chính mình

Rhymastic

Khi câu hỏi trở nên riêng tư hơn về người bạn đời, không khí bỗng nhẹ hẳn đi theo cách rất… bất ngờ. Đàn ông thường ít nói về chủ đề này, nhưng ở đây, cả hai lại thoải mái đến mức tạo ra một cú twist nhỏ. Kiên Ứng tiếp tục là người mở lời. Thay vì câu khen ngợi dễ đoán, anh lại khiến Rhymastic bật cười: “Em học từ vợ cách làm mẹ”. Anh nói chẳng ai dạy đàn ông cách làm cha, nên anh nhìn vào vợ để học sự kiên nhẫn, sự mềm mỏng. “Con đầu là con gái nên cách làm ba của em phải rất mềm”, anh cười. “Giờ có thêm con trai nên em lúc nào cũng phải ‘sóng sánh, sóng sánh’”. Câu nói chân thật pha chút duyên dáng ấy khiến cuộc trò chuyện xoay hẳn sang không khí khác: gần gũi, dễ chịu, tưởng như xóa mờ khoảng cách của hai nghệ sĩ trước ống kính.

Rhymastic nghe vậy liền gật đầu, như thể gặp đúng người đồng cảnh. Anh nói vợ anh không chỉ là bạn đời, mà là một người thầy. “Ngày xưa anh là người rất cứng đầu”, anh thú nhận. Nhưng sống cùng nhau rồi, anh học được sự ôn hòa, học được rằng không phải điều gì đúng cũng cần lên tiếng, điều gì sai cũng cần lên án. Anh bật cười khi nói đến sự “vô lý” của phụ nữ: “Phụ nữ vô lý và khó hiểu lắm… rất là thất thường, rất là hên xui, hiểu được phụ nữ là một bài toán nan giải đối với bất cứ người đàn ông nào. Nhưng khi hiểu rồi, mọi thứ rất nhẹ nhàng”. Kiên Ứng tiếp lời: “Điều kỳ diệu của thế giới đấy!”.

Và rồi anh nói câu mà cả hai đều đồng ý, một câu nghe qua tưởng đơn giản nhưng lại là bản chất của hôn nhân: “Khi có người đồng hành. Mình không còn phải đương đầu với thế giới một mình nữa”. Anh bảo khi có tiếng nói chung, người đàn ông như có thêm một “trợ thủ đắc lực”. Những thử thách lớn nhất của cuộc đời bỗng trở nên chỉ còn một nửa và chính điều đó khiến anh tự tin hơn rất nhiều.

Khi có người đồng hành. Anh không còn phải đương đầu với thế giới một mình nữa. Những thử thách lớn nhất của cuộc đời bỗng trở nên chỉ còn một nửa và chính điều đó khiến anh tự tin hơn rất nhiều

Rhymastic

Khi được hỏi: “Điều duy nhất anh muốn con hiểu về mình là gì?”, cả hai đều lặng đi một lúc. Rhymastic trả lời. Anh nói chậm, nhưng dứt khoát: “Bố sẽ làm tất cả vì con và không bao giờ từ bỏ con”. Kiên Ứng suy nghĩ lâu hơn. Anh nói con anh sẽ lớn lên theo cách riêng, trưởng thành mỗi ngày và chính mình cũng phải thay đổi cùng con. “Anh muốn con học cách kiên nhẫn và biết cách chia sẻ tình yêu”.

Những câu nói ấy, không cao trào, không lớn lao, nhưng lại là phần sâu nhất trong cả cuộc trò chuyện, nơi hai người đàn ông nói ra những điều mà họ dành hết cho con. Và khi được hỏi: “Thế nào là một người đàn ông đúng nghĩa?”, cả hai đều trả lời gần như cùng lúc, không suy nghĩ: “Tử tế”. Rồi Kiên Ứng thêm hai chữ: “Trách nhiệm”. Một lúc sau, Rhymastic đưa tay dịch lại một quân cờ. Kiên Ứng nhìn qua. Cả hai lại cúi xuống bàn cờ trước mặt, tiếp tục ván chơi còn dang dở từ đầu buổi.

Buổi chiều trôi qua ở Barbaard không tạo ra câu trả lời lớn cho cuộc đời. Nhưng nó cho thấy hai người đàn ông, ở hai điểm khác nhau trong hành trình, vẫn đang cố gắng trở thành một phần vững vàng của gia đình. Không có công thức cố định, không có những kỳ vọng lớn lao, chỉ có những nỗ lực nói rằng, họ vẫn luôn ở đó để vun đắp những bài học mỗi ngày cùng nhau.

Ảnh: Duy Linh

Advertisement_Website-350x324px
what to read next
Advertisement_Website-350x324px