Ethan Hawke tái xuất, nhưng The Black Phone 2 lại đánh mất chính mình

Sau thành công vang dội của phần đầu, The Black Phone 2 trở lại với kỳ vọng khơi dậy nỗi sợ nguyên thủy từng khiến khán giả rùng mình. Thế nhưng lần này, khi tiếng chuông reo lên, điều chờ đợi ở đầu dây không còn là cơn ác mộng, mà chỉ là sự lạc hướng của một thương hiệu kinh dị đang cố níu kéo dư âm quá khứ.

By |
review-the-black-phone-2-tieng-chuong-thu-hai-vang-len-trong-tuyet-vong-6
Ảnh: @PNemiroff

Ra mắt giữa làn sóng phim chuyển thể từ tiểu thuyết Stephen King, The Black Phone ban đầu bị xem như một “bản sao” dễ đoán: bối cảnh thị trấn nhỏ thập niên 1970, dàn diễn viên tuổi teen, năng lực ngoại cảm và một kẻ sát nhân hàng loạt rình rập trong khu phố. Thế nhưng, dù có phần lộn xộn và tham chi tiết, bộ phim của đạo diễn Scott Derrickson vẫn bất ngờ trở thành cú hit phòng vé vào năm 2021, thu về hơn 161 triệu USD trên toàn cầu.

Dựa trên truyện ngắn của Joe Hill – con trai Stephen King, The Black Phone mở đầu kể về The Grabber, kẻ chuyên bắt cóc và sát hại các bé trai, tìm thú vui trong việc kéo dài nỗi sợ hãi của nạn nhân. Dù không đề cập trực tiếp đến yếu tố lạm dụng tình dục, nhân vật vẫn này vẫn mang nét ám chỉ “queer” rõ rệt, được nam diễn viên Ethan Hawke thể hiện bằng phong thái vừa mềm mại, vừa lập dị. Chính sự mơ hồ này khiến bộ phim mang đến sự ám ảnh tột độ, để lại dư âm mạnh mẽ cho người xem dù đôi lúc còn thiếu chút tinh tế để thật sự trọn vẹn.

review-the-black-phone-2-tieng-chuong-thu-hai-vang-len-trong-tuyet-vong-2
Ảnh: @TheCinesthetic

The Black Phone phần đầu được xem như làn gió lạ trong dòng phim kinh dị hiện đại: mộc mạc, ám ảnh và không quá dựa vào kỹ xảo. Tuy nhiên, khi trở lại với The Black Phone 2, mọi thứ không còn giữ được tinh thần đó. Phần hai ra mắt trong thời điểm Blumhouse: hãng phim từng góp phần định hình lại thể loại kinh dị đại chúng, đang khát khao tìm lại hào quang sau hàng loạt thất bại, từ Wolf ManThe Woman in the Yard, đến M3GAN 2 gần đây. Đáng tiếc, The Black Phone 2 dường như lại mắc phải chính những lỗi cũ, thậm chí còn khuếch đại chúng lên trong một nỗ lực tuyệt vọng nhằm khởi động một thương hiệu phim dài hơi.

Khi cơn ác mộng bị kéo dài quá mức

review-the-black-phone-2-tieng-chuong-thu-hai-vang-len-trong-tuyet-vong-3
Ảnh: @TheCinesthetic

Phim hai tiếp nối ngay sau cái kết của phần đầu: Finn (Mason Thames) giết chết The Grabber, được giúp đỡ bởi linh hồn những đứa trẻ từng là nạn nhân, cùng cô em gái Gwen (Madeleine McGraw) – người có năng lực ngoại cảm. Khi kẻ phản diện đã chết, đạo diễn kiêm biên kịch Scott Derrickson và cộng sự C. Robert Cargill buộc phải tìm một hướng mới: biến hắn thành thực thể siêu nhiên có thể xâm nhập giấc mơ, khiến người xem không thể không liên tưởng đến bộ phim A Nightmare on Elm Street.

Thế nhưng, khác với Freddy Krueger, kẻ ác vừa châm biếm vừa sáng tạo trong tội lỗi của mình, The Grabber ở phần hai lại khô khan, thiếu sức sống và không còn chút hài hước đen nào. Ethan Hawke trở lại với vai diễn cũ, nhưng có vẻ như anh đã cố tình tiết chế hơn, không còn thể hiện những nét kỳ quái và cường điệu từng khiến nhân vật trở nên đáng nhớ ở phần trước. Chiếc mặt nạ vẫn đủ sức gây ám ảnh, nhưng nỗi sợ phía sau nó: thứ từng khiến khán giả lạnh gáy nay đã không còn.

Sau khi thất bại trong việc khơi dậy nỗi sợ từ nhân vật phản diện, The Black Phone 2 tiếp tục đẩy câu chuyện sang một hướng mới. Lần này, Finn và Gwen được đưa đến một trại Thiên Chúa giáo nằm giữa vùng núi tuyết, nơi họ bị cô lập và một lần nữa phải đối mặt với linh hồn của The Grabber.

review-the-black-phone-2-tieng-chuong-thu-hai-vang-len-trong-tuyet-vong-4
Ảnh: @TheCinesthetic

Biên kịch Scott Derrickson thêm vào lớp vỏ tôn giáo với ý định gợi liên tưởng đến The Conjuring, nơi thiện – ác được gắn liền với thiên đường và địa ngục, còn đức tin trở thành “vũ khí” chống lại ma quỷ. Tuy nhiên, thay vì mang lại chiều sâu, yếu tố này lại khiến mạch truyện thêm rối rắm và khiên cưỡng, với những đoạn giải thích dài dòng khiến khán giả bận tâm về logic hơn là cảm xúc.

Ở trung tâm câu chuyện vẫn là Finn – cậu bé đang vật lộn giữa nỗi giận dữ và năng lực siêu nhiên mới, cùng Gwen – cô em gái được dẫn dắt bởi linh ảnh của người mẹ đã mất. Bộ phim nỗ lực mở rộng quá khứ của họ, nhưng những “bí mật” được tiết lộ lại thiếu sức nặng, khiến câu chuyện vốn đã nặng nề càng thêm lê thê. Bên cạnh đó, The Black Phone 2 còn thiếu hoàn toàn cảm giác giật gân, khi các cảnh hù dọa đều bị làm mờ bởi lớp hiệu ứng hạt phim 8mm nhằm phân biệt mơ và thực – một lựa chọn quá “nghệ thuật” nhưng lại phản tác dụng, khiến phim mất đi sự tự nhiên của nỗi sợ.

review-the-black-phone-2-tieng-chuong-thu-hai-vang-len-trong-tuyet-vong-8

Ảnh: @TheCinesthetic

Với thời lượng gần hai tiếng, The Black Phone 2 giống như một cuộc gọi kéo dài mà người nghe chỉ mong sớm được gác máy. Bộ phim mang tham vọng tạo nên một biểu tượng kinh dị mới, nhưng rốt cuộc chỉ là sự chắp vá vụng về giữa Elm Street và The Conjuring.

Đáng tiếc nhất, phim đã quên mất điều cốt lõi từng làm nên sức mạnh của phần đầu: nỗi sợ hãi thật sự không nằm ở con quỷ, mà ở những cảm xúc rất con người – sự cô độc, niềm hy vọng mong manh của một đứa trẻ bị giam cầm. Vậy nên, không quá khó hiểu khi The Black Phone 2 trở thành một trải nghiệm dài dòng và lạc hướng. Một nỗ lực gượng gạo để kéo giãn một truyện ngắn thành “vũ trụ kinh dị” ngoài tầm với.

review-the-black-phone-2-tieng-chuong-thu-hai-vang-len-trong-tuyet-vong-5
Ảnh: @TheCinesthetic

Esquire-Ad-300x600
what to read next
Esquire-Ad-300x600