
*bài viết tiết lộ một số nội dung phim*
Hiếm có trường hợp nào một phần phim thứ tư lại trở thành tác phẩm hay nhất của cả thương hiệu. Tuy nhiên, 28 Years Later: The Bone Temple (tựa Việt: 28 năm sau: Ngôi Đền Tử Thần) chương mới nhất trong vũ trụ hậu tận thế khởi nguồn từ 28 Days Later (2003) dường như đã làm được điều đó.
Bộ phim tiếp nối trực tiếp phần trước, đồng thời mở rộng thế giới hậu tận thế. Dưới bàn tay đạo diễn Nia DaCosta và biên kịch Alex Garland, 28 Years Later vẫn giữ nguyên nguồn năng lượng thô ráp, dữ dội, nhưng đẩy trọng tâm câu chuyện sang một hướng táo bạo hơn: xung đột giữa những con người còn ý thức và những con người đã trượt dài khỏi khái niệm văn minh.

Điểm đặc biệt khiến 28 Years Later vượt trội so với các phần trước và cả nhiều phim zombie khác nằm ở quyết định giảm tối đa vai trò của zombie. Những xác sống vốn từng là trung tâm của nỗi sợ giờ đây chỉ còn là yếu tố ngoại vi, thậm chí gần như không liên quan.
Thay vào đó, bộ phim tập trung vào điều vốn luôn hấp dẫn hơn về mặt điện ảnh: con người có suy nghĩ, có niềm tin, có khả năng lý giải và biện minh cho bạo lực của chính mình. Chính vì thế, 28 Years Later cũng mang đến nhiều nhiều phân đoạn đầy cảm xúc, xoáy sâu vào cách con người tổ chức xã hội mới ra sao khi mọi chuẩn mực cũ đã sụp đổ.
Sir Lord Jimmy Crystal: Phản diện sinh ra từ khoảng trống đạo đức

Tiếp nối phần trước, bộ phim theo chân Spike khi câu bé bị ép buộc phải gia nhập nhóm người do Sir Lord Jimmy Crystal dẫn đầu. Sự xuất hiện của Sir Lord Jimmy Crystal do Jack O’Connell thủ vai, đánh dấu bước chuyển quan trọng của franchise khi nhân vật phản diện này chiếm phần lớn thời lượng của bộ phim. Hắn không phải zombie, cũng không sợ zombie. Hắn là sản phẩm thuần túy của một thế giới không còn luật lệ.
Dẫn dắt một băng nhóm người không nhiễm bệnh nhưng cực đoan và siêu bạo lực, Jimmy Crystal xây dựng cho mình cả một hệ tư tưởng lệch lạc, gần như mang màu sắc thần học, để hợp thức hóa quyền lực và sự tàn ác. Nhóm của hắn mang tinh thần sùng bái mù quáng đáng sợ hơn bất kỳ đàn zombie nào bởi chúng có lý do để hành động và tin rằng mình đúng. Thông qua ánh nhìn của Spike, khán giả được dẫn dắt qua vô số những phân đoạn ám ảnh khi bạo lực trở thành lối sống, kẻ yếu bị dẫm đạp và niềm tin bị bóp méo thành công cụ thống trị.
Ralph Fiennes và khoảnh khắc biểu tượng

Ở phía đối diện hoàn toàn là bác sĩ Ian Kelson: vai diễn xuất sắc của Ralph Fiennes. Với làn da cam kỳ dị do tự điều trị bằng i-ốt và sống cô độc giữa tàn tích của thê giới cũ, Kelson ban đầu bị hiểu lầm là một kẻ lập dị nguy hiểm. Nhưng càng đi sâu, bộ phim càng bóc tách ông như một trong số ít những con người còn giữ được lòng trắc ẩn và nhân tính. Ông không ngại chữa trị và sẵn sàng xem Samson, một “alpha zombie” khổng lồ làm bạn. Bộ phim nhấn mạnh sức mạnh của sự kết nối và hy vọng của con người trong thế giới bị bủa vây bởi cái ác.
Cảnh Kelson nhảy múa trong tiếng nhạc The Number of the Beast của Iron Maiden được xem là một trong những phân cảnh mang tính biểu tượng nhất phim. Một khoảnh khắc điện ảnh vừa điên cuồng, giải phóng, vừa mang tính nghi lễ. Đó dường như là một tuyên ngôn cảm xúc: khi thế giới hỗn loạn, con người vẫn khao khát khẳng định sự tồn tại của mình bằng cơ thể, âm nhạc và cơn cuồng loạn.

Trong suốt bộ phim, Kelson dường như đại diện cho tia hy vọng hiếm hoi của thế giới hậu tận thế: ông không chỉ nghiên cứu bản chất của virus Rage, mà còn đạt được những bước tiến đáng kể trong suy giảm tác động của nó. Trường hợp của Samson: từ một Alpha nhiễm bệnh bị chi phối hoàn toàn bởi cơn thịnh nộ, trở thành một cá thể có khả năng hành động không bạo lực, thậm chí có thể giao tiếp bằng lời nói, mở ra khả năng rằng những kẻ bị nhiễm bệnh có thể chữa trị như những bệnh nhân.
Trong khoảnh khắc ấy, bộ phim dường như hé lộ lời giải cho thảm họa kéo dài hàng thập kỷ: tri thức của Kelson, cùng cách ông nhìn những người nhiễm bệnh bằng lòng trắc ẩn thay mang đến viễn cảnh về một tương lai nơi sự cứu rỗi là điều khả dĩ. Nhưng chính bộ phim lại lạnh lùng dập tắt hy vọng đó. Cái chết của Kelson ở đoạn kết đồng nghĩa với việc những phát hiện của ông không kịp được biết đến và cùng với ông, cơ hội chấm dứt cơn ác mộng Rage cũng lặng lẽ biến mất.

Thoạt nhìn, cái kết của The Bone Temple vẫn mang dáng dấp tương đối lạc quan cho các nhân vật trung tâm. Nhưng càng suy ngẫm, đây lại là một trong những cái kết tàn nhẫn nhất của toàn bộ series. Bên dưới màn trình diễn âm nhạc cuồng loạn, hình ảnh đóng đinh ngược của Sir Lord Jimmy Crystal mang tính báng bổ, truyền tải một sự thật lạnh lẽo: thế giới này không chỉ thất bại trong việc chữa lành, mà còn tự tay đánh mất người duy nhất đủ hiểu biết và lòng nhân ái để làm điều đó. Chính vì vậy, 28 Years Later: The Bone Temple để lại một dư chấn đầy ám ảnh, một cảm giác trống rỗng cùng nỗi bất an dành cho các nhân vật còn lại trong phim.
Ảnh: @28YearsLaterMov

