
Diễn viên người Anh, Jonathan Bailey trông như chẳng bao giờ cạn kiệt năng lượng. Ngôi sao đang được săn đón bậc nhất Hollywood xuất hiện tại khách sạn Connaught (Mayfair, London) với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng và thứ năng lượng tích cực gần như lan tỏa khắp căn phòng. Anh vừa đi tàu Eurostar từ Paris về, nơi anh tham dự buổi ra mắt bộ sưu tập nữ đầu tay của Jonathan Anderson cho Dior.
“Không khí ở đó thật sự điên cuồng” Jonathan hào hứng kể: “nhưng theo cách tích cực. Có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí vì đây là khoảnh khắc của một thời kỳ mới”. Anh trông khỏe khoắn, rám nắng, và đúng như kỳ vọng của công chúng khi đang là tâm điểm của giới điện ảnh.

Wicked: For Good: phần tiếp theo của bom tấn từng thống trị phòng vé năm 2024 đã ra rạp. Trong phim, Bailey vào vai hoàng tử Fiyero quyến rũ, nổi loạn, đôi lúc cởi trần và đang trên hành trình tự lập. Nếu bộ phim đạt được thành công tương tự phần đầu, sức ảnh hưởng của Jonathan Bailey chắc chắn sẽ còn tiếp tục thăng hoa.
Không chỉ bận rộn với Wicked, đầu năm anh còn đóng cặp cùng Scarlett Johansson trong Jurassic World Rebirth (2025), đồng thời dồn nhiều tâm sức cho Shameless Fund: quỹ thiện nguyện anh sáng lập năm 2024. Tổ chức hướng đến mục tiêu gây quỹ thông qua hợp tác thương hiệu toàn cầu để hỗ trợ cộng đồng LGBTQ+ trên khắp thế giới sống cởi mở, yêu thương tự do và không còn sợ hãi hay mặc cảm vì khác biệt.
Vì thế, bên cạnh hình ảnh một ngôi sao điện ảnh điển trai, thời thượng và thành công, Jonathan Bailey còn là một con người điềm đạm, tử tế. Anh ngồi trong phòng họp khách sạn, nhấp cà phê, hơi bồn chồn và sẵn sàng cho cuộc trò chuyện cùng Teo van den Broeke cho Esquire.

Esquire: Trước hết, hãy nói về lời đồn “nghỉ hưu” của anh đi.
JONATHAN BAILEY: Khi đó tôi vừa kết thúc vở Richard II và chuẩn bị bước vào tour quảng bá Jurassic World. Tôi có hai dự án điện ảnh có thể nhận tiếp. Song song với đó, Shameless Fund bắt đầu hình thành rõ nét. Đầu năm, trong lúc đang diễn kịch, tôi có cơ hội cùng Sarah Jenkins (cựu COO của Saatchi & Saatchi) bắt đầu xây dựng và thử nghiệm mô hình cho quỹ. Chúng tôi muốn xem có thể mở rộng nó ra sao, và tôi cảm thấy đây là thời điểm rất quan trọng để làm cho đúng. Vì thế tôi quyết định rút khỏi hai bộ phim đó.
Sau đó, tôi trả lời phỏng vấn một tạp chí khi đang đạp xe từ Rome đến Pisa để dự đám cưới một người bạn. Mạng liên tục mất kết nối, và kết quả là một câu nói bị trích dẫn sai, thành ra người ta viết rằng tôi chuẩn bị “nghỉ hưu”.
Vậy tức là anh không hề nói như vậy?
Ý tôi là: “Năm sau tôi sẽ quay lại.” Nhưng hiệu ứng lan truyền thì thật sự khủng khiếp. Chị gái tôi (hiện đang sống ở Úc) gọi cho tôi và hỏi: “Trời, có chuyện gì không? Em bỏ nghề rồi à?” Đến thứ Hai, các tiêu đề báo đã thành: “Jonathan Bailey bỏ diễn xuất”. Khoảnh khắc đó tôi nhận ra: có những thứ mình không thể kiểm soát.
Anh có thấy bực mình với điều đó không?
Sự ngay thẳng rất quý giá. Thứ duy nhất bạn kiểm soát được là cách bạn hiện diện trong thế giới này: khi đi làm, khi ở bên gia đình và bạn bè. Và khi lời nói thống nhất với hành động, bạn sẽ cảm nhận được một cảm giác chân thật rất rõ ràng.
Vậy tức là anh có dừng diễn, nhưng không lâu?
Đúng vậy. Tính đến hiện tại, tôi chắc chắn sẽ quay lại làm việc vào năm sau. Tôi không nghỉ toàn bộ năm 2026. Nhưng hiện tại, toàn bộ sự tập trung của tôi là dành cho Shameless Fund.

Quỹ từ thiện đang tiến triển thế nào?
Tuần này tôi vừa có buổi thuyết trình đầu tiên tại WACL. Đó là 30 phút đầy cảm hứng. Thật đặc biệt khi nói về một điều vốn chỉ tồn tại trong đầu tôi, được sinh ra từ cảm giác bất an và không thoải mái. Nó…trần trụi. Mục tiêu là mở rộng quy mô và điều đó khiến tôi phấn khích. Một thước đo thành công là số tiền gây quỹ được, nhưng một thước đo khác là niềm vui khi dự án đã chính thức “kích hoạt”.
Có những lúc bạn cảm thấy quá tải, chán nản, đau buồn trước thực trạng của thế giới. “Kích hoạt” là khoảnh khắc bạn được kéo ra khỏi vòng lặp suy nghĩ đó. Nó có thể xảy ra trong một cuộc trò chuyện với bạn bè, hoặc với một người xa lạ như một lời hiệu triệu. Khi nói đến việc ủng hộ cộng đồng LGBTQIA+ toàn cầu, điều quan trọng là sự sáng tạo trong một thời điểm mà rất nhiều giới hạn được dựng lên. Mọi người hiện cảm thấy bị bó chặt trong cách kể chuyện và kết nối, trong khi chính cộng đồng lại đang bị xé rời. Vấn đề là tìm cách kéo mọi người lại gần nhau hơn.
Ý tưởng cho quỹ bắt nguồn từ sự mặc cảm đúng không?
Tôi nghĩ ai cũng từng cảm thấy xấu hổ. Bất cứ ai từng trải qua sự công kích hay phán xét mang tính “uốn nắn” đều vậy, đó là một phần của trải nghiệm làm người. Nhưng trong đó cũng tồn tại một cấu trúc đặc quyền rất rõ ràng và tôi ý thức được mình đang ở vị trí hưởng lợi.
Tôi là người thừa hưởng rất nhiều từ những thế hệ đi trước. Nếu trong quãng thời gian ngắn ngủi có mặt ở đây, tôi có thể tiếp sức cho những khó khăn và cuộc đấu tranh của một cộng đồng đã tạo ra thế giới nơi tôi có thể vào vai hoàng tử Winkie (*tức chỉ Fiyero Tigelaar trong Wicked)
Tôi bị ám ảnh với hoàng tử Winkie. Tôi còn nhắn cho Donatella Versace và nhờ bà ấy in nó lên áo bomber cho tôi. Thật sự nên có hẳn một thương hiệu mang tên Winkie Prince.

Nghe giống một capsule collection mà Jonathan Anderson sẽ thiết kế. Nhưng quay lại chuyện mặc …
Sự mặc cảm xuất hiện ở khắp mọi nơi. Nhưng nghệ thuật cũng sinh ra từ sự mặc cảm, bởi khi đau, con người có nhu cầu diễn giải và biểu đạt. Nó có thể khiến con người tê liệt, đau đớn, thậm chí nguy hiểm đến mức sống còn. Nhưng tùy vào hoàn cảnh và đặc quyền, nó cũng có thể mài giũa sự đồng cảm, giúp bạn nhìn được nhiều góc nhìn khác nhau.
Tôi nghĩ điều này cũng đúng với nhiều người đồng tính. Chúng ta luôn cảm thấy phải chứng minh bản thân phải giỏi hơn, xán lạn hơn.
Và nếu bạn từng cảm thấy mặc cảm, bạn sẽ cảm nhận niềm vui rất sâu sắc. Điều đối lập với sự mặc cảm là sự tự do. Với tôi, niềm vui là ở đúng chỗ, với đúng người, và cảm thấy mình là một phần trong đó. Hoặc thậm chí khi nhận ra mình không thuộc về không gian này và nên rời đi thì sự nhận thức đó thật sự tuyệt vời.

Anh có phải nỗ lực nhiều để đạt được trạng thái đó không?
Khi ở độ tuổi 20, tôi từng rất khắt khe với bản thân, luôn tự hỏi vì sao mình thấy việc bước vào một căn phòng đầy người khó chịu đến mức đó. Nhưng rồi tôi học cách chấp nhận: “Ừ, đơn giản là nó không dành cho mình”. Và như thế cũng ổn.
Chúng tôi nghĩ anh có vẻ rất ấm áp…
…nên bên trong tôi phải là một “nữ hoàng băng giá”?
Không, nhưng Scarlett Johansson từng gọi anh là bánh twinkie. Đó có phải là lớp vỏ để tự bảo vệ mình không?
Không. Nếu có gì, thì bây giờ tôi giống với bản thân mình lúc năm, sáu tuổi hơn. Chúng ta đều bị định hình bởi những câu chuyện người khác kể về thế giới. Rồi bạn nhận ra đó đơn giản là trải nghiệm làm người.
Câu chuyện nào đã ảnh hưởng đến anh nhiều nhất?
Những khuôn mẫu kiểu như không học trường kịch thì không thể diễn Shakespeare; học ballet thì bị định kiến là đồng tính; con trai chỉ nên chơi rugby hay bóng đá; hay nếu không tập trung ở trường thì bị coi là kém cỏi.
Niềm vui là ở đúng chỗ, với đúng người, và cảm thấy mình là một phần trong đó
Anh đã từng trải qua một tình huống định kiến áp đặt như vậy chưa?
Tôi đã nghĩ về chuyện này rất nhiều lần. Có một buổi họp phụ huynh khi thầy giáo nhìn tôi và nói: “Em sẽ tự nói với bố mẹ hay để tôi nói?” Lúc đó tôi hoàn toàn không hiểu thầy đang nói gì. Rồi thầy tiếp: “Đây là một trong những học sinh thiếu tập trung nhất tôi từng dạy. Em ấy không hề hứng thú, hoặc nói chuyện, hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ. Gần như là vô phương cứu chữa”.
Điều kỳ lạ là trước đó tôi chưa từng nhận được thông điệp ấy. Nhìn lại thì có lẽ tôi khá nói nhiều, nhưng đó cũng chỉ là một cách gán nhãn, đúng không?

Khoảnh khắc đó có cản trở nhiều ?
Tôi có những người bạn từng bị nói thẳng rằng họ ngu ngốc. Với các bạn nữ, nếu nói nhiều thì bị cho là ồn ào khó chịu, còn nếu im lặng lại bị gán những nhãn rất cay nghiệt. Đó là một quá trình “uốn nắn” diễn ra âm thầm nhưng liên tục. Nếu sau này có con, tôi sẽ đặc biệt để ý đến những kiểu như vậy. Vì chúng thực sự không giúp ích gì. Không phải là chúng không tồn tại, mà là cần phải học cách nhận diện chúng.
Có khi nào anh thấy bị “bịt miệng” không?
Tôi nghĩ mình là người kín đáo, nhưng không phải kiểu giấu giếm.
Sự khác biệt nằm ở đâu?
Không có điều gì tôi nhất quyết không nói. Nhưng tôi muốn giữ sự bình ổn về cảm xúc khi chia sẻ những vấn đề riêng tư. Có những cảm nhận rất cá nhân về thế giới và các vấn đề nhất định. Đôi khi ở quán rượu hay trong một bữa tiệc, bạn buột miệng nói ra điều mà chính mình còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, rồi khi rời đi lại thấy băn khoăn: “Mình vừa nói cái gì vậy?” Tôi không muốn đặt mình vào những tình huống như thế nếu có thể tránh được.

Diễn xuất có phải là nơi anh trút ra những cảm xúc xấu hổ từng trải qua?
Có. Và điều đó ảnh hưởng đến cách tôi chọn vai. Tôi khó có thể diễn tả quá trình chọn vai theo cách lý trí. Nó giống như một thứ bọt xốp ký ức đang nở ra. Khi đọc một kịch bản và bị cuốn vào nhân vật, cảm giác rất bản năng như khi say, khi lâng lâng, khi nghe một bản nhạc quá hay, khi xúc động mạnh hoặc bật cười vì một điều gì đó thật sự chạm. Nhìn vào các vai diễn của tôi, có lẽ bạn sẽ thấy nhiều nhất những điều tôi thường giữ cho riêng mình.
Anh có thấy điểm tương đồng Fiyero trong Wicked: For Good không?
Các nhân vật trong Wicked đều đầy tính con người, nhiều khiếm khuyết, không ai hoàn toàn tốt hay xấu. Fiyero đưa ra những quyết định không chỉ dựa trên các mối quan hệ, mà còn dựa trên điều anh ấy cảm thấy là đúng. Anh bị lay động bởi một người dám bước ra khỏi hệ thống quyền lực, có tư duy độc lập và nhìn thế giới rất rõ ràng. Khi đã được “đánh thức” và tìm thấy ý nghĩa, thì không thể quay lại như trước.
Điều đó có phải lý do anh bị thu hút bởi dự án này?
Fiyero tin rằng có người cần được bảo vệ và chính điều đó khiến anh rời bỏ con đường cũ. Sự do dự, không dám tự quyết của anh chính là tinh thần của Dancing Through Life cho đến khi gặp Elphaba và một điều gì đó thực sự được đánh thức. Trên sân khấu, hành trình này có phần nhẹ nhàng và hài hước, nhưng trong bản điện ảnh, nó trở nên gai góc và u tối hơn nhiều.

Sân khấu có phải nơi anh muốn dành phần lớn thời gian?
Tôi đã thấy yên tâm khi ở trên sân khấu. Dù điều gì xảy ra, bạn luôn được làm việc cùng những con người xuất sắc trong một không gian kỷ luật, nơi mọi thứ đều được mài giũa từng chút một. Nó giống như việc mài thật sắc dao kéo trước khi bắt tay vào nấu một bữa ăn lớn.
Khoảng thời gian dài nhất anh không làm nhạc kịch?
Sáu năm đầu đời và trước khi tôi được sinh ra.
Sau sân khấu và các dự án điện ảnh lớn, anh có đang bước vào một giai đoạn mới?
Có thể. Có rất nhiều nhà làm phim tôi muốn được hợp tác, nhưng tôi khá nhạy cảm với việc kể tên cụ thể. Nghe người khác nói về điều đó, tôi thường thấy hơi… ngượng.
Vậy có vai diễn nào đáng mong đợi trong thời gian tới không?
Tôi giống như một vận động viên đang đứng trên thành bể, chuẩn bị nhảy xuống nước. Có vài điều rất thú vị đang chờ phía trước. Cái “bọt xốp” ấy đã bắt đầu được “kích hoạt” rồi.
Không có gì cấm kỵ hơn một màn trình diễn không chân thật

Điều đó chắc hẳn đúng với mọi diễn viên. Nhưng với tư cách cá nhân, anh có bao giờ cảm thấy áp lực không?
Tôi đã sống rất nhiều năm với suy nghĩ rằng: “Có lẽ đây sẽ là dự án cuối cùng của mình.” Đồng thời, tôi cũng luôn nghĩ: “Tôi muốn nắm tay bạn trai mình”. Đó là điều không thể thương lượng. Chưa bao giờ có phương án là không làm như vậy. Tôi nghĩ đó là lợi thế của việc trưởng thành trong môi trường sân khấu, một không gian bao dung hơn.
Những cơ hội tôi có hôm nay được xây dựng trên nền tảng của rất nhiều diễn viên xuất sắc đi trước, những người đã đảm nhận mọi kiểu vai. Có vô số đàn ông đồng tính từng được khán giả yêu mến khi đóng vai dị tính, dù khán giả có biết họ là ai hay không.
Hiện tại có “định kiến” nào có thể giới hạn sự nghiệp của anh không?
Có lẽ là chuyện tôi… không chịu mang giày. Hoặc nói chung là lúc nào ngón chân tôi cũng lộ ra. Như thể điều đó sẽ khiến tôi không thể đóng vai một anh thợ đóng giày hay gì đó. Tôi không nghĩ nhiều về chuyện ấy. Thật sự là không.

Anh từng bày tỏ sự khó chịu khi bị gọi là “một diễn viên đồng tính”. Anh có thể nói thêm không?
Tôi vừa làm một bài phỏng vấn với Time, và tôi đã giải thích điều đó với nhà báo. Cô ấy không gọi tôi như vậy. Thật sự rất phấn khích. Mọi người phản hồi rằng: “Lần đầu tiên anh ấy không bị gắn nhãn theo cách đó”. Đó chính là sự thay đổi.
Anh có lo trí tuệ nhân tạo sẽ “cướp” công việc của mình không?
Nhận định rằng tinh thần sáng tạo của con người sẽ bị gạt ra bên lề và thay thế thật sự khiến tôi buồn và lo lắng. Năm nay, khi làm Shakespeare, tôi nhận ra không có gì cấp tiến và sống động hơn việc ở trong một căn phòng, với con người và ngôn từ, diễn giữa bốn phía khán giả. Không khí lúc đó như điện chạy. Ngày nay, chỉ cần cầm bút và giấy thôi đã là một hành động mang tính cấp tiến. Tôi nghĩ điều đó sẽ ngày càng có giá trị.
Anh từng nói không muốn chuyển đến Hollywood, nay vẫn thế chứ?
Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ về chuyện đó.
Nhưng anh đang dần trở thành một gương mặt quen thuộc ở Hollywood. Sống ở đó chẳng phải sẽ tiện hơn sao?
Tất cả các bộ phim tôi từng làm đều không quay ở Mỹ. Khi tôi ở độ tuổi 20, nhiều người bay sang đó để tham gia mùa casting phim truyền hình. Còn tôi thì nghĩ: “Không. Tôi không muốn”. Tôi không giải thích được gì hơn ngoài việc nó không dành cho tôi.
Vậy anh là kiểu người thích ở nhà?
Tôi rất thích đi làm xa. Quay Fellow Travelers từ Toronto đến Muskoka Lakes cho tôi cơ hội tiếp xúc với những cộng đồng và lối sống khác nhau. Tôi từng làm việc ở Johannesburg khi 23 tuổi, rồi Cape Town năm sau đó, và năm ngoái là Thái Lan. Đi xa cùng đoàn phim giúp mọi người gắn bó hơn rất nhiều. Nhưng năm nay tôi ở nhà nhiều hơn, được đưa các cháu đi học, gặp bạn bè, dự sinh nhật và đám cưới nhiều hơn. Cảm giác đó rất dễ chịu. Tôi chưa thấy lý do gì để phải chuyển đi.
Anh có muốn có con không?
Làm chú của sáu đứa trẻ đã là một điều tuyệt vời rồi, tụi nhỏ rất ngầu và rất độc lập. Còn anh thì sao, anh có muốn có con không?
Tôi nghĩ là có.
Anh đã bao giờ cho phép mình… không nghĩ đến chuyện đó chưa?
Có những lúc tôi nghĩ: sẽ rất tốn kém, rất vất vả. Rồi nhìn vào thế giới này, thực tế là như thế nào?
Và rõ ràng là có rất nhiều đứa trẻ ngoài kia thực sự cần được yêu thương và chở che. Tôi có một đặc quyền rất lớn khi là một người đàn ông đồng tính, tôi không có “đồng hồ sinh học”. Thật là một đặc quyền, đúng không, khi thậm chí còn có thể nghĩ đến việc có con? Nên với tôi, nó tồn tại như một ý niệm, một khái niệm, nhưng hiện tại chưa vang lên quá lớn trong đầu.

Anh có cảm giác cuộc đời mình bắt đầu muộn hơn người khác không?
Không hẳn. Tôi đã làm việc rất sớm, đến năm 12 tuổi tôi đã diễn ba vở cho RSC (Hội đồng hóa học Hoàng gia Anh) rồi.
Nhưng về mặt các mối quan hệ cá nhân thì sao? Tôi có cảm giác nhiều người đồng tính “nở muộn” trong chuyện tình cảm.
Khi đang leo núi, anh sẽ không biết mình đang ở đâu so với đỉnh. Rồi đến lúc xuyên qua tầng mây, anh phải quyết định tiếp tục đi tiếp. Điều đó cần sự hỗ trợ từ những người xung quanh và nếu có thể thì trị liệu tâm lý là một liệu pháp thật sự tốt.
Anh có từng đi trị liệu tâm lý?
Có chứ, vào nhiều giai đoạn khác nhau. Trong một thế giới lý tưởng, ai cũng nên có một buổi mỗi tuần. Còn về những mối quan hệ mang tính định hình, tôi nhớ cuối Richard II, tôi đi nghỉ cùng nhóm bạn học từ thời thiếu niên. Họ vẫn kể về những mối tình từ thời đi học, những mối quan hệ rất thân mật, rất gần gũi. Họ có những trải nghiệm hóa học đó sớm hơn tôi. Nhưng cũng có rất nhiều lý do khác, không chỉ vì xu hướng tính dục, khiến một người có những mối quan hệ định hình muộn hơn. Quan trọng là phải nhớ điều đó.
Quả vậy.
Tối qua tôi vừa ăn tối và chúng tôi nói về những điều hối tiếc.
Còn anh thì sao?
Tôi không có.
Không có điều gì để hối tiếc sao?
Như Édith Piaf từng nói Non, Je ne regrette rien (1960) và tôi không hối tiếc điều gì cả.

**Ê- kíp thực hiện**
Phỏng vấn bởi @teovandenbroeke
Nhiếp ảnh gia: @matt_healy_studio
Stylist: @robertrabensteiner
Art Director: @grenadinedempsey
Acting Entertainment Director: @olivia__blair
Picture Production Editor: @gemmalucia_shootproducer
Picture Editor: @_abiihollister
Trợ lý sản xuất: @theleilalife
Designer: @laura5heppard
Làm tóc: @roxy___hair
Makeup Artist: @phoebealana
Thiết kế bối cảnh: @nicholasrdesign
Trợ lý stylist: @ruben_blattner

