
GREY D (tên thật Đoàn Thế Lân) định hình dấu ấn riêng như một “hoàng tử nhạc số”, với cách phát hành nhỏ giọt nhưng tạo nên hiệu ứng rõ rệt. Những giai điệu từ các bản hit như vaicaunoicokhiennguoithaydoi (2022) cùng tlinh, đưa em về nhà (2023) hay nhạt–fine (2024) đều có thành tích ấn tượng về lượt nghe cũng như độ phủ sóng mạng xã hội.
Nhưng phía sau chuỗi thành công có phần “an toàn” ấy là một sự chờ đợi kéo dài, để GREY D thật sự bước đến thời điểm mình sẵn sàng. Năm 2026, GREY D khởi động dự án lớn nhất từ trước đến nay: album ÁNH SÁNG • MÀN ĐÊM với 13 ca khúc (nhiều hơn toàn bộ sản phẩm cá nhân anh phát hành trong suốt 5 năm cộng lại). Không còn là những mảnh ghép tách rời, đây là lần đầu tiên nam ca sĩ dựng nên một thế giới âm nhạc đủ đầy, nơi sáng và tối cùng tồn tại để neo giữ mọi cảm xúc.
Và có lẽ, mặt tối của GREY D cũng bắt đầu từ đây, vào thời điểm mà chính anh thừa nhận mình đã sẵn sàng để nói ra một điều gì đó… trọn vẹn. Cuối tháng ba vừa qua, bảy bài hát đầu tiên của ÁNH SÁNG • MÀN ĐÊM được “thả xích” như một tín hiệu mở màn cho một giai đoạn mà GREY D không còn né tránh những phần sâu nhất của mình.


Esquire Việt Nam: Hai thái cực ÁNH SÁNG • MÀN ĐÊM chia album làm hai nửa. Người nghe có thể mong chờ gì ở hai mặt của sản phẩm lần này?
GREY D: Nếu nói đơn giản, đó là hai trạng thái của cùng một con người. Ánh sáng không phải lúc nào cũng tích cực. Và màn đêm cũng không hoàn toàn tiêu cực. Side A (ÁNH SÁNG) là khi mình mở lòng, kết nối, yêu và được yêu. Side B (MÀN ĐÊM) có lẽ sẽ là khi mình quay vào bên trong, đối diện với những thứ khó gọi tên hơn. Mình không cố gắng tạo ra hai thái cực để đối lập. Grey D chỉ đang giữ chúng cùng tồn tại.
Câu chuyện chính của album có lẽ vẫn là tình yêu, nhưng lần này, cảm hứng của GREY D đến từ đâu?
Tình yêu ở đây không phải là một người. Nó là cách mình nhìn mọi thứ xung quanh như âm nhạc, không gian sống, những kết nối rất nhỏ. Có một giai đoạn GREY D cảm thấy mình mất kết nối với tất cả. Và khi mình tìm lại được nó, mình nhận ra tình yêu không phải thứ mình đi tìm, mà là thứ mình bắt đầu nhìn thấy lại.
Album được nhá hàng bằng thử thách truy tìm kho báu khắp Sài Gòn. Vậy “kho báu” thực sự mà anh muốn người nghe tìm thấy khi nghe hết album vào tháng 6 này là gì?
Mình không nghĩ có một “kho báu” cụ thể. Nếu có, thì đó là cảm giác: mình không cần phải hiểu hết mọi thứ để vẫn có thể cảm nhận nó. Album này không phải một câu trả lời. Nó giống như một không gian, nơi mỗi người có thể tìm thấy một thứ khác nhau. Nếu ai đó nghe xong và thấy được chạm nhẹ vào một phần nào đó bên trong mình, thì như vậy đã đủ.

Ca khúc tốn nhiều thời gian nhất để hoàn thành trong album?
hóa ra… (2026) là một trong những bài như vậy. Không hẳn vì mình quá cầu toàn, mà vì có những lúc mình vẫn chưa thật sự thông suốt với điều mình muốn nói. Có những đoạn mình phải dừng lại rất lâu, chờ đến khi mọi thứ trong đầu trở nên rõ ràng hơn. Và rồi khi dòng chảy cảm xúc quay trở lại, mọi thứ lại đi rất nhanh. Chỉ là để chạm được đến khoảnh khắc đó, mình đã mất khá nhiều thời gian.
Trong quá trình sáng tác và sản xuất GREY D có tin vào trực giác cá nhân?
Cảm giác “đúng” rất khó giải thích. Nhưng khi một bài nhạc đúng, mình sẽ biết. GREY D có thể lắng nghe góp ý, nhưng đến cuối cùng, mình vẫn phải là người chịu trách nhiệm về cảm xúc của mình. Nếu mình không tin vào nó, thì không ai có thể thay đổi ý kiến của mình được.

Có điều gì trong âm nhạc của mình mà anh cảm thấy khán giả vẫn chưa thực sự hiểu đúng?
GREY D nghĩ không cần phải hiểu đúng. Âm nhạc của mình không được tạo ra để có một cách hiểu duy nhất. Nếu mỗi người nghe theo một cách khác nhau, thì điều đó làm nó trở nên sống hơn.
Nhìn lại hành trình trước đây, có ca khúc nào mà nếu được viết lại, anh sẽ muốn làm ngay không?
Không. Mình nghĩ mỗi bài hát là một phiên bản rất thật của mình ở thời điểm đó. Nếu viết lại, có thể nó sẽ “tốt hơn”, nhưng cũng có thể nó sẽ mất đi sự chân thật ban đầu. Mình không muốn chỉnh sửa quá khứ của mình.

Nhiều khán giả nhận ra rằng các ca khúc của GREY D không được viết hoa tiêu đề. Đây là một lựa chọn có chủ ý hay chỉ đơn thuần là thói quen?
Ban đầu là thói quen. Nhưng sau đó tôi nhận ra mình thích cách nó trông “nhỏ” đi một chút. Nó không quá áp đặt, không quá “lớn tiếng”. Nó giống cách mình muốn âm nhạc của mình tồn tại.
Nếu nhìn ngược về quá khứ, GREY D của hiện tại có điều gì muốn nói với chính mình của 10 năm trước?
Có lẽ là: đừng vội. Không phải cái gì đến nhanh cũng là của mình. Và không phải cái gì mất đi cũng là mất hẳn.

Khi hoàn thành album này, anh xem đây là một cột mốc khép lại hay là điểm bắt đầu cho một hướng đi mới?
Mình nghĩ là một điểm bắt đầu. Trước đây mình làm nhạc theo cảm xúc đến đâu thì làm đến đó. Còn bây giờ, mình hiểu rõ hơn về cách mình muốn đi tiếp. Album này giống như… lần đầu mình thật sự đứng đúng chỗ của mình.
Có “thành tích trong mơ” nào mà anh muốn chạm tới trong tương lai như một tour diễn hay một dấu mốc cụ thể nào đó?
Mình muốn làm một tour. Không phải vì quy mô, mà vì trải nghiệm. Mình muốn mang thế giới này ra khỏi phòng của mình, để nó tồn tại ở ngoài đó, cùng với mọi người. Còn những con số hay danh hiệu, nếu chúng đến, thì mình đón nhận. Nếu không, mình vẫn ổn.

Ảnh: Nguyễn Anh Hào

