Âm nhạc là báu vật trời cho của Alan Vương

Âm nhạc đến với Alan Vương một cách lặng lẽ. Và ở tuổi 23, HEAVEN SENT ME xuất hiện như một cột mốc đánh dấu thời điểm anh thực sự bước vào con đường vốn dĩ thuộc về mình.

By |
alan-vuong-profile-4

Ở tuổi 23, Alan Vương đã đạt được điều mà nhiều nghệ sĩ phải mất cả thập kỷ để theo đuổi. Hơn 120 triệu lượt nghe trên Spotify và một cộng đồng người hâm mộ trung thành tìm đến anh theo cách mà âm nhạc hay vẫn luôn tìm thấy khán giả: âm thầm, bền bỉ và đúng thời điểm.

Âm nhạc của Alan Vương tồn tại ở đâu đó giữa những cung đường đêm tại Nam California và những giấc mơ còn dang dở. Đó là sự pha trộn giữa nu-psychedelic R&B, những bản rap freestyle trên SoundCloud, indie rock cùng một cảm giác hoài niệm và khắc khoải khó gọi tên.

Nhưng đằng sau những con số là những điều khó diễn tả hơn. Với Alan, âm nhạc chưa bao giờ chỉ là những giai điệu bắt tai hay thành tích trên bảng xếp hạng. Đó là tình yêu không hồi đáp, những ảo tưởng dần tan biến, hay cảm giác lạc lõng khi theo đuổi một điều mà chính bản thân cũng chưa thể gọi tên. Anh viết về những khoảng không ấy bởi anh cũng đang sống trong đó.

alan-vuong-profile-1

Tháng 6 vừa qua, Alan Vương tung EP đầu tay HEAVEN SENT ME (2026). Táo bạo hơn, lạ lẫm hơn và giàu tham vọng hơn bất kỳ sản phẩm nào trước đây, dự án đánh dấu một bước chuyển mình lớn trong hành trình sáng tạo của anh. Đây không phải là sự tái định nghĩa bản thân, mà là một sự xuất hiện đúng thời điểm.

Esquire Việt Nam đã có cuộc trò chuyện cùng Alan Vương về tuổi thơ tại Orange County, hành trình trở thành một nghệ sĩ độc lập, và lý do vì sao việc từ chối bị đóng khung có thể là quyết định quan trọng nhất trong sự nghiệp của anh.

alan-vuong-profile-5

Esquire Việt Nam: Trước khi thu về hàng triệu lượt nghe cùng một sự nghiệp âm nhạc khởi sắc thì bạn bắt đầu như thế nào?

ALAN VƯƠNG: Trước tất cả những điều đó, tôi chỉ là một cậu bé thích bóng rổ và từng mơ trở thành bình luận viên thể thao. Thành thật mà nói, âm nhạc là thứ cuối cùng xuất hiện trong suy nghĩ của tôi. Tôi từng ghét những giờ học piano và cũng chưa bao giờ được khuyến khích theo đuổi con đường này. Nhưng bằng một cách nào đó, âm nhạc đã tìm đến tôi vào đúng thời điểm.

Lớn lên tại Quận Cam (California, Hoa Kỳ) trong một gia đình người Mỹ gốc Việt có ảnh hưởng như nào đến bạn?

Tôi lớn lên giữa hai thế giới: một bên là trường học và cuộc sống thường nhật ở vùng ngoại ô Quận Cam, một bên là những buổi sum họp gia đình tại khu người Việt. Việc mình là người Việt luôn là một phần trong con người tôi. Những năm gần đây, tôi bắt đầu tò mò nhiều hơn về nguồn cội, về tổ tiên và về nơi mình thực sự thuộc về. Tôi vẫn đang học hỏi mỗi ngày, nhưng càng lớn, tôi càng cảm thấy gắn kết với điều đó.

Bạn có cảm thấy phải liên tục trau dồi hiểu biết về văn hoá Việt không?

Chắc chắn đó là điều tôi dần khám phá theo thời gian. Tôi vẫn đang trên hành trình tìm hiểu về chính mình. Gần đây, tôi đặc biệt tò mò về nguồn gốc và những gì nằm trong DNA của mình. Tôi thậm chí còn bắt đầu tìm cảm hứng từ những giai điệu vang lên trong các đám cưới, tiệc gia đình hay những sự kiện của cộng đồng người Việt. Tôi chưa có tất cả câu trả lời, nhưng tôi đang từng bước tiến gần hơn đến chúng.

alan-vuong-profile-2

Bạn đã xây dựng một cộng đồng người nghe lên đến hàng triệu người mà không cần bất kỳ hậu thuẫn nào từ các hãng đĩa. Có khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra đây không còn là một sở thích đơn thuần?

Thật ra không có một khoảnh khắc cụ thể nào cả. Tôi chỉ sớm nhận ra rằng nếu muốn biến điều này thành hiện thực, tôi cần phải thật sự nghiêm túc với nó. Tôi cứ tiếp tục làm việc, tiếp tục tiến về phía trước và hiếm khi ngoảnh đầu nhìn lại. Động lực giúp tôi bắt đầu hành trình này ngày ấy, đến bây giờ vẫn không thay đổi.

Rất nhiều nghệ sĩ tìm kiếm hợp đồng thu âm ngay từ những ngày đầu tiên. Vì sao việc xây dựng sự nghiệp theo cách của riêng mình lại quan trọng với bạn?

Theo một cách nào đó, con đường độc lập đã chọn tôi. Tôi cũng từng mong muốn có được một hợp đồng như bao nghệ sĩ mới khác, nhưng rồi tôi cứ tiếp tục tự mình làm mọi thứ và dần cảm thấy điều đó thật tự nhiên. Theo thời gian, tôi bắt đầu yêu cả những chi tiết nhỏ nhất trong quá trình sáng tạo và phát hành âm nhạc. Nhìn lại, tôi rất biết ơn vì mọi thứ đã diễn ra theo cách đó.

alan-vuong-profile-3

Bạn từng mô tả HEAVEN SENT ME là dự án nói về sự chuyển mình và việc từ chối bị đóng khung. Điều gì trong cuộc sống khiến bạn cảm thấy đã đến lúc phải thay đổi?

Ý tưởng cho dự án này đã xuất hiện từ năm 2022 như một dự án phụ mà tôi âm thầm thực hiện trong lúc hoàn thành những công việc khác. Đến năm 2025, tôi mới thực sự cảm thấy sẵn sàng để theo đuổi âm thanh đó một cách nghiêm túc. Đó là một hành trình dài, nhưng tôi rất vui vì mọi thứ đã đến đúng thời điểm.

Về mặt âm thanh, dự án lần này khác biệt đáng kể so với những gì khán giả từng biết về bạn. Bạn đã tìm kiếm điều gì trong quá trình sáng tạo?

Tôi muốn thử nghiệm nhiều nhất có thể và vượt qua chính mình ở dự án trước. Tôi không muốn trở thành cùng một nghệ sĩ mãi mãi. Mục tiêu đơn giản là trưởng thành hơn, toàn diện hơn và trở nên giỏi hơn trong công việc mình làm. Hy vọng rằng tôi đã làm được điều đó.

HEAVEN SENT ME mang đậm cảm giác hoài niệm, khao khát và cả sự bất định. Vì sao bạn luôn bị thu hút bởi những cảm xúc này?

Đó đều là những cảm xúc rất thật đối với tôi. Tôi là người sống nhiều với ký ức và cũng hay mơ mộng. Có rất nhiều cảm xúc tồn tại trong những khoảng không ấy. Tôi thích đưa chúng vào âm nhạc bởi tôi tin rằng rất nhiều người cũng từng trải qua điều tương tự. Nếu một bài hát có thể khiến ai đó cảm thấy được thấu hiểu, điều đó có ý nghĩa rất lớn với tôi.

Ca khúc nào trong HEAVEN SENT ME mang ý nghĩa cá nhân nhất với bạn?

Có lẽ là Resurrection. Đó là một ca khúc post-punk nhưng tôi lại tiếp cận nó bằng những giai điệu và phần hòa âm mang màu sắc R&B — một sự kết hợp không quá phổ biến. Chính điều đó khiến bài hát trở nên rất đặc biệt với tôi. Dù vậy, bài hát tôi yêu thích nhất vẫn là Time After Time. Còn Resurrection là ca khúc định nghĩa rõ nhất những gì tôi muốn truyền tải trong dự án này.

Có câu hát nào trong EP vẫn khiến bạn xúc động mỗi khi nghe lại?

Có một câu trong Resurrection: “There’s still a lot more life left to live” (Vẫn còn rất nhiều điều để sống và trải nghiệm phía trước). Tôi viết câu đó dành cho một người bạn thân đang trải qua giai đoạn rất khó khăn. Nó là một câu hát đơn giản, nhưng lại mang rất nhiều ý nghĩa bởi nó xuất phát từ hy vọng chân thành dành cho một người tôi yêu quý. Tôi nghĩ mình sẽ luôn mang theo câu hát đó.

Âm nhạc của bạn thường gợi cảm giác như một thước phim quay chậm về những chuyến lái xe trong đêm ở Nam California. Địa điểm có vai trò như thế nào trong bản sắc sáng tạo của bạn?

Nam California ảnh hưởng đến tôi nhiều hơn theo cách vô thức. Không phải âm nhạc ở đó, mà là môi trường và khung cảnh. Đôi khi bạn lái xe ra biển, nhìn mặt nước và một giai điệu bất chợt xuất hiện trong đầu. Có cảm giác như chính nơi đó đang trò chuyện với bạn, và âm nhạc chỉ đơn giản là cách nó cất lời.

alan-vuong-profile-6

Là một nghệ sĩ người Mỹ gốc Việt, bạn có bao giờ cảm thấy áp lực phải đáp ứng những kỳ vọng về việc mình nên làm loại nhạc nào?

Tôi cố gắng không để những suy nghĩ đó ảnh hưởng quá nhiều đến mình. Tôi không muốn được định nghĩa bởi bất kỳ nhãn dán nào. Tôi chỉ muốn trở thành một nghệ sĩ giỏi và tình cờ là một người châu Á. Với tôi, điều quan trọng nhất vẫn là giữ sự tỉnh táo và tập trung vào công việc.

Khi còn nhỏ, bạn có từng nhìn thấy những nghệ sĩ giống mình đang hiện diện ở không gian mà bạn đang theo đuổi hôm nay?

Không, hoàn toàn không. Tôi lớn lên cùng âm nhạc của J. Cole và Michael Jackson. Những nghệ sĩ châu Á gần gũi nhất mà tôi biết khi ấy là các ca sĩ biểu diễn tại những sự kiện của cộng đồng người Việt. Tôi biết đến làn sóng nghệ sĩ Mỹ gốc Á khá muộn và đến giờ vẫn đang tìm hiểu thêm. Nhưng tôi rất vui vì giờ đây, không gian ấy đã tồn tại.

Năm năm nữa, khi nhìn lại HEAVEN SENT ME, bạn hy vọng dự án này sẽ đại diện cho điều gì trong câu chuyện của mình?

Tôi hy vọng nó sẽ trở thành nền móng cho tất cả những gì đến sau đó — bằng chứng rằng việc thay đổi hoàn toàn hướng đi là một quyết định đúng đắn và rằng không có con đường tắt nào trong nghệ thuật. Việc chuyển hướng âm nhạc là quyết định lớn nhất trong sự nghiệp của tôi. Và tôi hy vọng một ngày nào đó, khi nhìn lại, tôi có thể nói rằng tất cả đều xứng đáng. Tôi thật sự mong đây sẽ là bước ngoặt mở ra mọi điều tiếp theo.

Advertisement_Website 350x350px-v2
what to read next
Advertisement_Website 350x350px-v2