Brunello Cucinelli đưa cuộc đời mình lên màn ảnh rộng

Dưới bàn tay của Giuseppe Tornatore, đạo diễn đoạt giải Oscar với Cinema Paradiso (1990), bộ phim phác họa nên một chân dung lãng mạn về tay nghề, triết lý sống và phong thái Brunello Cucinelli.

By |
Brunello_phim_11
Ảnh: IMDb

“Tôi là một doanh nhân. Nhưng nếu được chọn lại, tôi muốn trở thành Giáo hoàng.” Brunello Cucinelli nửa đùa nửa thật khi nói về cuộc đời lý tưởng mà ông từng hình dung. Vị nhà thiết kế lừng lẫy của nước Ý luôn mơ về một đời sống khổ hạnh, đi lại giữa tháp chuông của ngôi làng và mái hiên gia đình, kết thúc ngày bằng buổi tối bên lò sưởi, như một tu sĩ sống tách biệt với náo nhiệt thế gian.

Nhưng số phận, như thường lệ, đã chọn một con đường khác. Và để kể lại hành trình nhiều bước ngoặt ấy, Cucinelli đã chọn điện ảnh làm ngôn ngữ tự sự.

Từ ngày 9/12, khán giả có thể ra rạp xem Brunello – Il visionario garbato (tạm dịch: “Người kiến tạo duy mỹ”), bộ phim phác hoạ cuộc đời và sự nghiệp của nhà thiết kế, doanh nhân, triết gia đến từ Castel Rigone, Perugia. Đó là câu chuyện về một người vừa dựng nên đế chế cashmere xa xỉ, vừa theo đuổi lý tưởng nhân văn của riêng mình.

Bộ phim dùng chất liệu của hồi ức từ lời tự sự của Cucinelli, tư liệu lưu trữ, cho đến các cuộc phỏng vấn gia đình, cộng sự và những nhân vật có sức ảnh hưởng, trong đó có Oprah Winfrey. Xen giữa là các cảnh tái hiện tuổi thơ của ông, mở ra bối cảnh văn hóa lẫn tinh thần đã nuôi dưỡng một tầm nhìn thiết kế dựa trên phẩm giá con người, vẻ đẹp, và sự giản dị cao quý.

Bộ phim do đạo diễn Giuseppe Tornatore, người từng đoạt giải Oscar thực hiện, cùng phần nhạc được thực hiện bởi nhạc sĩ Nicola Piovani, cũng là người bạn thân mà Cucinelli gọi là “bậc thầy”. “Tôi không muốn người khác làm phim về mình khi tôi đã mất,” ông nói. “Tôi muốn khán giả được nghe tiếng nói của chính tôi. Và tôi muốn Giuseppe đạo diễn nó, vì Nuovo Cinema Paradiso luôn là bộ phim tôi yêu nhất”, ông đã chia sẻ như thế tại buổi công chiếu phim vừa qua.

Thực ra, Tornatore mất khá nhiều thời gian để suy nghĩ trước khi nhận lời. Đạo diễn thừa nhận ban đầu từng từ chối lời mời vì không biết nhiều về nhà thiết kế: “Lúc đầu, khi được mời tham gia dự án, tôi khá do dự. Nhưng như vợ ông ấy, bà Federica, vẫn nói: một khi Brunello muốn thứ gì, ông ấy sẽ theo đuổi đến cùng cho đến khi đạt được.

Vì vậy, tôi xin thêm thời gian để suy nghĩ và tìm một ý tưởng làm trục xương sống cho bộ phim”, vị đạo diễn chia sẻ thêm. “Tôi chỉ đồng ý khi nhận ra những câu chuyện ông kể có sức hút riêng. Đây không phải phim quảng cáo hay tư liệu, mà là một thử nghiệm kết hợp nhiều thể loại”. Tornatore đã mất ba năm để hoàn thiện bộ phim, trong đó một năm dành cho hậu kỳ.

Ý tưởng mà ông chọn để mở khoá là mối liên hệ giữa Cucinelli và trò chơi bài – một mô-típ ít người biết nhưng phản ánh rất rõ con người nhân vật. “Tôi được trao toàn quyền sáng tạo,” Tornatore kể. “Thường thì làm phim tài liệu về một nhân vật vẫn còn sống đồng nghĩa với việc họ sẽ can thiệp vào mọi chi tiết. Nhưng Brunello đã để tôi tự do làm điều mình muốn”.

Thay vì theo công thức giáo điều của phim tài liệu, tác phẩm được xử lý như một bộ phim điện ảnh: giàu chất thơ, đặt trọng tâm vào trải nghiệm thị giác, với nhịp kể ung dung, thỉnh thoảng dí dỏm. Tornatore thậm chí không ngại đưa vào những khoảnh khắc hài hước và tự trào như cảnh Cucinelli giả gái trong một bữa tiệc, hay hóa thân thành Chúa Jesus trong lễ hội địa phương.

Trong phim, quá khứ và hiện tại không nối tiếp tuyến tính, mà đối thoại với nhau. Để làm được điều đó một cách sống động mà không cứng nhắc, ê-kíp làm phim cần một gương mặt hóa thân thành Cucinelli thời trẻ. Vai diễn được trao cho Saul Nanni – cái tên từng xuất hiện trong The Leopard của Netflix và sắp góp mặt trong La gioia của Nicolangelo Gelormini.

“Giuseppe bảo tôi rằng điều đầu tiên cần học là… chơi bài”, Nanni kể lại với nụ cười. “Tôi không có cùng cử chỉ với Brunello, nên tôi phải quan sát. Tôi tới quê ông, đi bộ cả ngày lẫn đêm, lắng nghe người dân kể chuyện. Ai cũng có một kỷ niệm để chia sẻ”.

Những phân cảnh khác sẽ dẫn dắt người xem đồng hành cùng Cucinelli trong hành qua nhịp sống nông nghiệp như mùa gặt lúa mì, khung cảnh đậm chất thơ khi Cucinelli tản bộ qua vườn nho dưới ngọn lửa sưởi ấm ban đêm, hay chuyến đi Nội Mông để tận mắt chứng kiến quy trình xén lông dê cashmere, nguyên liệu đã xây nên đế chế thời trang của riêng ông. Đạo diễn cũng kiểm chứng từng câu chuyện từ thời thơ ấu, trong đó có cảnh Cucinelli xé chiếc ô cũ để làm diều, thả giữa cánh đồng cỏ đỏ trên triền đồi Umbria — một trong nhiều khung hình mơ mộng mà bộ phim mang lại.

Ảnh: Brunello Cucinelli và Getty Images

Advertisement_Website-350x324px
what to read next
Advertisement_Website-350x324px