
Sau mười năm hoạt động chuyên nghiệp, Phùng Khánh Linh trở lại với album phòng thu thứ ba GIỮA MỘT VẠN NGƯỜI với một thế giới âm nhạc mơ mộng. Trong album cô tự do xây dựng hình tượng mới, kể câu chuyện của chính mình theo cách trọn vẹn nhất.
Hành trình phát hành album cũng “mơ mộng” không kém, liên tục thả thính, nhỏ giọt các ca khúc và dời ngày ra mắt làm người hâm mộ chỉ có thể chờ và đợi. Vậy nên khi album chính thức phát hành, sự háo hức lập tức đưa nó lên các vị trí cao của các bảng xếp hạng âm nhạc. Cũng từ đây, Phùng Khánh Linh lập tức “đốt” mạng xã hội với những video quảng bá độc lạ, táo bạo và đúng tinh thần thế giới mới của cô.

Điểm gây chú ý nhất trong GIỮA MỘT VẠN NGƯỜI chắc chắn là mái tóc bạch kim, hình ảnh nhận diện của toàn bộ dự án. Nguồn cảm hứng của Linh đến từ cách hai nghệ sĩ cô ngưỡng mộ −Taylor Swift và Lana Del Rey, tạo dựng thế giới âm nhạc riêng. Linh giải thích: “Âm nhạc lần này mang màu sắc nửa thực nửa ảo, vừa mơ màng, mong manh kiểu dream pop, vừa gai góc và mạnh mẽ như rock”.
Từ chất liệu đó, cô xây dựng hình tượng một nhân vật siêu thực, bí ẩn và đầy nội lực. Mái tóc bạch kim đại diện cho những cảm xúc bị đẩy lên bề mặt, như tín hiệu cho việc nhân vật đã bước ra đời thực để đối diện chính mình. Hình tượng nhân vật này xuất hiện xuyên suốt các single và đạt cao trào ở khoảnh khắc cô gái tóc đen bên trong cầm thanh kiếm, thời điểm nhân vật đủ mạnh mẽ để đối mặt trực diện với hiện thực.
Một phần lớn khán giả đồng cảm với Linh qua những câu chuyện buồn trong âm nhạc. Nhưng nghịch lý là điều đó chưa từng là chủ đích của cô. “Linh chưa bao giờ cố định hướng âm nhạc phải xoay quanh nỗi đau. Nhưng những bài Linh viết vào lúc tổn thương nhất lại luôn chạm được vào trái tim người nghe”. Với Linh, nỗi đau là chất liệu ai cũng sở hữu, và cũng chính là nơi dễ tạo ra điểm giao nhau nhất giữa nghệ sĩ và khán giả.
“Mỗi người đến với âm nhạc của mình đều mang theo câu chuyện riêng, một điểm chạm rất cá nhân. Khoảnh khắc đứng trước khán giả, khoảng cách hoàn toàn biến mất, chỉ còn âm nhạc và cảm xúc”.

Giai đoạn thực hiện GIỮA MỘT VẠN NGƯỜI cũng là lúc Linh thay đổi nhiều nhất ở nhiều khía cạnh từ phong cách âm nhạc, lối sống và cả trong cách đối thoại với bản thân. “Có nhiều chuyện xảy đến khiến mình buộc phải chậm lại, nhìn kỹ hơn vào thế giới xung quanh và cả bên trong mình”. Cũng từ đó, cô học cách lắng nghe bản thân, xử lý cảm xúc trọn vẹn hơn và trưởng thành từ những biến động.
Vậy nên một ngày thường nhật của Phùng Khánh Linh cũng rất nhẹ nhàng, chơi với thú cưng, xem phim, ghé hiệu sách hoặc đơn giản là lên xe đi vòng quanh thành phố. Những điều nhỏ bé ấy trở thành nguồn cảm hứng lớn cho âm nhạc, những rung động dịu dàng nhưng đủ sâu để neo lại trong lòng người nghệ sĩ.

Sau mười năm giữa “một vạn người”, Phùng Khánh Linh vẫn giữ được tiếng nói riêng của mình. Cô tin vào manifest không phải như điều gì huyền bí, mà như một nguyên tắc tự nhắc mình mỗi ngày. “Manifest không phải phép màu. Nó giống một lời cam kết phải tiếp tục sáng tạo, tiếp tục yêu âm nhạc, tiếp tục hoàn thiện bản thân”.
Ước mơ lớn nhất của cô vẫn rất rõ ràng, gắn bó lâu dài với âm nhạc và để âm nhạc của mình đến với nhiều người hơn. Và khi nghe Linh nói về tương lai bình thản nhưng sáng rỡ hy vọng, ta hiểu rằng hành trình của cô đã bước sang chương kế tiếp với nhiều cột mốc cần chinh phục.

Hình ảnh: BLACK SWAN LABLE

