
Có những người trẻ biến đam mê của mình thành cả một triết lý sống. Tôi đã có cơ hội trò chuyện cùng một nhân vật như thế: một người với ngọn lửa nhiệt huyết cháy bỏng dành cho mỹ thuật và cộng đồng. Chúng tôi sẽ cùng nhau hé lộ về cách anh ấy cảm nhận, nhìn nhận và định hình màu sắc Underground – không chỉ của Sài Gòn mà còn của toàn bộ mảnh đất hình chữ S này.
Từ @airbnbbyluffy, bộ sưu tập các căn hộ được anh “retrofied” với gu mỹ thuật riêng, luôn trong tình trạng “cháy phòng”, cho đến Refined – một speakeasy bar giữa trung tâm Quận 1, vừa ấm cúng vừa phảng phất nét nghệ, nơi người ta tìm đến không chỉ để uống, mà để trò chuyện, để cảm.
Sau đó, anh tiếp tục mở Luma Cafe, một không gian kết nối sáng tạo giữa cà phê, designer và DJs, nơi nhiều luồng năng lượng sáng tạo gặp nhau. Huy chia sẻ rằng anh đặc biệt say mê dáng dấp của các chung cư cũ vì điểm chung của tất cả các dự án là tinh thần “viết tiếp” của Sài Gòn – cái chất phóng khoáng, tự do và có đôi phần hoài cổ.

Hiện tại, anh đang tập trung vào Meowsic, một dự án phát hành DJ sets trong và ngoài nước, được quay tại chính ngôi nhà của anh – vừa riêng tư vừa đậm dấu ấn cá nhân. Ngồi cùng Luffy, tôi nhận ra những khoảng lặng của anh không phải sự ngắt quãng, mà là phần tất yếu của một người đã quen độc lập và sáng tạo từ rất sớm.
Anh nghĩ sự đa năng của mình trong nghệ thuật đến từ đâu ?
Anh luôn tin rằng mình có một mối duyên với cái đẹp. Đó cũng là lý do và sự may mắn để anh dũng cảm tạo ra bước ngoặt: bỏ ngang đại học và dấn thân vào ngành dịch vụ (hospitality). Nơi khởi nghiệp của anh là công việc phục vụ bàn tại một nhà hàng địa phương.
Lần sang ngang đầu tiên: đó là lần cải tạo chung cư cũ Sài Gòn thành mid-century Airbnbs. Anh nghĩ mình thích cải tạo những gì có sẵn, giữ những đặc trưng của Sài Gòn cũ. Chính sở thích này đã vô tình định hình chiến lược cho anh. Triết lý thực hành này sau đó đã trở thành kim chỉ nam, xuyên suốt hầu hết các dự án của anh cho đến tận ngày nay.

Anh tìm đến dòng nhạc House từ khi nào?
Anh tìm đến dòng nhạc House một cách khá ngẫu hứng, cũng theo đúng tinh thần DIY (tự làm mọi thứ). Thời điểm đó là trong đợt dịch COVID, khi anh đang rơi vào trạng thái trầm cảm nhẹ. Thay vì để bản thân chìm xuống, anh đã lôi chiếc deck ra tự mày mò, tập luyện và thử sức với dòng nhạc House. Sau khi dịch kết thúc, anh đi học bài bản hơn, và hiện tại thì thỉnh thoảng đi diễn dạo.
Tuy nhiên, anh lại không nghĩ mình là một DJ chuyên nghiệp. Đối với anh, việc này đơn thuần chỉ là sở thích cá nhân. Âm nhạc House giúp tôi tìm về với chính mình, và quan trọng hơn, nó đã mở ra cánh cửa dẫn đến một cộng đồng cùng tần số, nơi mọi người được cảm nhận nhiều hơn là suy nghĩ.

Theo anh, điều gì khó nhất khi bắt đầu một dự án underground ở Sài Gòn, và ngược lại – dễ nhất ?
Theo anh, điều khó nhất chính là truyền tải đúng cái “vibe” của dự án. Anh muốn gỡ bỏ định kiến rằng những thứ nhạc “đùng đùng” hay Underground chỉ là thứ “ăn chơi” vô bổ.
Chẳng hạn như khi làm dự án Tung Tăng collective, toàn bộ hoạt động đều là phi lợi nhuận. Anh thật sự chỉ muốn tạo ra một điểm đến lành mạnh và chất lượng cho bạn bè. Anh nhận thấy rất nhiều người cũng thích nghe nhạc nhưng không muốn đi club, chắc là vì cũng đã có tuổi rồi (anh cười).
Ngược lại, điều dễ nhất, hay nói đúng hơn là sự may mắn, là những thứ mình thích, vào đúng thời điểm này, lại trở thành một chiến lược và nhận được sự hưởng ứng lớn. “Trộm vía”– anh thốt lên, buổi tối hôm đó thấy mọi người ở lại đến cuối, cảm xúc đến mức khóc tan nát, anh biết rằng mình đã thành công trong việc truyền tải đúng cái tinh thần ấy rồi.

Và nếu so sánh – underground nhạc nói riêng và văn hóa nói chung – giữa khu vực: Seoul, Bangkok, Taipei – điều gì ở Sài Gòn là khác biệt hoặc, có cần khác biệt hay không?
Anh thấy mình chưa ở trong lĩnh vực đủ lâu để đưa ra ý kiến. Nhưng, anh cảm nhận là:
Văn hóa underground là nơi mình được thể hiện mình, một cách mỹ thuật và chỉn chu nhất
Vì khi chỉn chu, người ta mới thấy được màu của mình và hiểu mình hơn. Và nếu cả cộng đồng, ai cũng “bắt chước” gạn đục khơi trong như vậy, văn hóa làm underground bài bản sẽ được hình thành.
Một câu hỏi nhạy cảm: Có chỗ nào cho Vinahouse ở underground không ?
Dĩ nhiên là có!. Lại quay về vấn đề chỉn chu, sở dĩ anh làm ra Meowsic.apt, là để tạo một nơi an toàn để các bạn local DJ mới, trẻ, cảm thấy được chấp nhận để tha hồ thể hiện mình.

Có thể, đây cũng là một cách “pha màu” tự nhiên, và anh mong sẽ có một luồng Vinahouse tinh tế, được tạo ra từ đây.
Nếu mình thích và muốn, mình sẽ làm được. Nếu không, vậy thì là chưa đủ
Anh có nghĩ việc mình mong muốn được gây dựng một cộng đồng tight-knit là vì mình đã phải một mình từ sớm ?
Thú thật, anh cũng chưa có câu trả lời rõ ràng, nhưng đây thực sự là một câu hỏi rất sâu sắc. Có lẽ vì anh đã tự mình bươn chải một thời gian dài, nên khát khao tạo dựng một tổ ấm thứ hai đã tự nhiên hiện hữu trong từng dự án mà anh thực hiện. Chắc chắn anh sẽ dành thêm thời gian để suy ngẫm kỹ hơn về điều này.

Hai năm nữa, anh muốn thấy Tung Tăng hay Meoswic.apt đi về đâu?
Trở thành một label được công nhận. Và anh cũng muốn thấy 1 loạt collectives khác nổi lên khắp Việt Nam. Nhiều khi tối về, thấy mình burn out từ những việc không ra tiền: thiết kế graphic, set, venues, PR, marketing, nước… anh làm hết. Nên anh mong sau này sẽ có một thế hệ DIY mới có cấu trúc, trơn tru và toàn diện hơn.
Một lời chia sẻ cho đọc giả Esquire?
Thay vì đưa ra lời khuyên, anh chỉ muốn chia sẻ một mối duyên đến với độc giả Esquire. Chính những đợt trầm cảm trong quá khứ đã trở thành bước ngoặt quan trọng, giúp anh gặp được một cộng đồng đầy màu sắc và ý nghĩa như ngày hôm nay. Anh thực sự biết ơn vì mình đã tìm được cách hành động đúng đắn vào những khoảnh khắc khó khăn.

