
Trong điện ảnh, âm nhạc hay nghệ thuật, New York luôn hiện lên như một cơ thể không bao giờ ngừng chuyển động, mang trong mình nguồn năng lượng rực lửa không chịu nguội lạnh. Thành phố ấy không ngủ và cũng chưa từng ngừng nuôi dưỡng những giấc mơ.
Với Matthieu Blazy, người trưởng thành giữa lòng phố thị hối hả của New York, cũng mơ mộng như biết bao người ở thành phố này. Và trong bộ sưu tập Métiers d’Art đầu tay kể từ khi tiếp quản CHANEL, anh biến giấc mơ của mình thành hiện thực: “dân chủ hoá” sự thanh lịch trứ danh của nhà mốt Pháp, biến CHANEL trở thành một ngôn ngữ chung, không chỉ dành cho số ít, mà cho mọi người.
Có những ngày New York như muốn nghiền nát bạn. Mưa xối xả như trút lên mặt đường, xe cộ kẹt cứng bất tận, còn tàu điện ngầm thì trễ chuyến như một định mệnh lặp lại. Thế nhưng, đúng lúc bạn nghĩ rằng mình đã kiệt sức với thành phố này, một khoảnh khắc nhiệm màu lại xảy đến, khiến bạn rơi vào “lưới tình” với New York thêm một lần nữa. Với những tín đồ của CHANEL, khoảnh khắc đó chính là show diễn Métiers d’Art 2026 do Matthieu Blazy dẫn dắt.



New York, điểm đến của show diễn tháng 12 mỗi năm của CHANEL là một lựa chọn độc đáo, mang nhiều ý nghĩa phía sau. Métiers d’Art 2026 thực ra là một chuyến hồi hương, trở lại thành phố từng chứng kiến những khoảnh khắc mang tính biểu tượng của nhà mốt Pháp.
Gần hai thập kỷ trước, cố giám đốc sáng tạo Karl Lagerfeld đã đưa những cô gái thanh lịch của CHANEL sải bước giữa Grand Central Terminal trong show Cruise 2006. Mười hai năm sau, ông quay lại New York để trình diễn bộ sưu tập Métiers d’Art cuối cùng tại Temple of Dendur trong Met Museum. Tuy nhiên, mối dây liên kết giữa CHANEL và New York còn xa hơn dấu mốc của Lagerfeld.
Ngay từ những năm 1920–1930, hơi thở của thành phố này đã len vào ADN sáng tạo của nhà mốt, khi Gabrielle Chanel đặt chân đến Hollywood để thiết kế phục trang điện ảnh. Từ đó, bà mở ra cuộc đối thoại đầu tiên giữa sự thanh lịch Pháp và tinh thần dịch chuyển không bao dừng lại của nước Mỹ.

Vì lẽ đó, việc Matthieu Blazy chọn New York cho Métiers d’Art 2026 chính là cách anh nối dài cuộc đối thoại đã kéo gần một thế kỷ giữa CHANEL và nước Mỹ. Anh đưa nhà mốt quay lại thành phố này, nhưng qua lăng kính của một thế hệ mới. Ở đó, nhịp sống phố thị trở thành công cụ để anh “làm mềm” khái niệm xa xỉ. Sự sang trọng không còn khó chạm đến và di sản về tay nghề thủ công sẽ bước ra sự nghiêm cẩn của bảo tàng, hòa quyện vào chuyển động của đời sống.
Blazy bắt đầu tất cả với một hình ảnh rất Mỹ: nhà ga tàu điện ngầm. Và lần đầu tiên, giới mộ điệu chứng kiến dàn khách mời siêu sao hội tụ ở một nhà ga hoang sơ, cùng chiêm ngưỡng tượng đài thanh lịch dưới lòng đất.
Điều tuyệt nhất ở New York là khi bạn bước vào tàu điện ngầm, bạn không bao giờ biết mình sẽ gặp ai. Vì thế, ở show diễn này tôi muốn giữ tinh thần vui tươi, bất ngờ và ngẫu hứng – Matthieu Blazy
Trong một nhà ga bỏ hoang ở Lower Manhattan, anh tái sinh không gian bằng âm thanh tàu chạy, điện thoại công cộng phai màu, ghế gỗ kê thẳng trên đường ray, và một con tàu lướt ngang như mũi tên thời gian. Nhà mốt đã tái thiết lập một hệ sinh thái nơi thời trang cao cấp bước vào đời sống đô thị, nhưng vẫn không đánh mất hào quang vốn có.







Và khi chuyến tàu “C” dừng lại, cánh cửa mở ra, câu chuyện kiểu Mỹ của Blazy thực sự bắt đầu. Anh mang đến một bức tranh xã hội thu nhỏ của New York với nhiều tuyến nhân vật đa chiều, đúng hơn là mọi kiểu người phụ nữ. Mỗi người đại diện cho một New Yorker điển hình. Alex Consani sải bước tự tin, tay đút túi, trong bộ pinstripe suit phóng đại đi kèm mũ fedora. Cô mang theo hơi thở menswear, vốn định hình bản sắc của nhà mốt Pháp ngay từ những ngày đầu thành lập. Ngay sau đó, “Model of the Year” Anok Yai bước ra từ toa tàu, cầm tờ báo “Chanel” kiêm thư mời, diện chân váy xòe xanh họa tiết báo đốm nhiều tầng như cánh bướm, phối áo cổ lọ đen và trang sức lấp lánh.
Trong dòng người hối hả, bạn còn có thể nhận ra một nữ nhà báo của thập niên 70; một nữ doanh nhân quyền lực của thập niên 80 trong bộ suit váy in họa tiết da động vật; một “Coco Chanel giả tưởng” của thập niên 1920–1930 trong chiếc váy flapper tua rua và thậm chí một “Clark Kent phiên bản nữ”, lộ ra chiếc áo len đồ hoa xanh-đỏ-vàng rực rỡ bên dưới blazer vai độn.







Nếu thẩm mỹ đô thị của New York thường gắn với sự thực dụng và nhịp sống vội vã, thì Matthieu Blazy chọn cách “nâng cấp” những chi tiết bình dị bằng lớp lọc của kỹ thuật thủ công tinh xảo, chuyển hoá chúng thành một hình dung mới về xa xỉ. Những món đồ tưởng như hiển nhiên trong tủ đồ của các quý cô phố thị: áo len cổ kéo khoá, quần jeans, áo sơ mi flannel… tất cả bỗng trở nên bất ngờ khi quan sát gần.
Áo flannel hoá ra là vải tweed bouclé dệt cầu kỳ theo tỉ lệ mới, chân váy denim được thêu thủ công bằng những mảng motif tái hiện đường chân trời Manhattan. Và nếu lại gần thêm một bước, bạn sẽ nhận ra bóng dáng Gabrielle Chanel dắt chó đi dạo: một khoảnh khắc tinh quái ẩn trong từng mũi kim.
Đó là kiểu xa xỉ “kín đáo” mà Métiers d’Art và các nhà nghề thủ công của CHANEL luôn theo đuổi: không phô trương nhưng khiến người ta sững sờ bởi độ tinh xảo khi chạm vào như những câu chuyện nhỏ trên tàu điện ngầm, chỉ hiện ra khi bạn vô tình ngồi cạnh người kể.










Métiers d’Art từ lâu đã là sân khấu để CHANEL phô diễn di sản thủ công, và Blazy tiếp tục khai thác triệt để lợi thế này bằng cách biến những biểu tượng đời thường của thành phố thành nhân vật điện ảnh, đưa di sản thủ công vào văn hoá đại chúng.
“Cat lady”, hình mẫu quá đỗi quen thuộc ở New York, được tái dựng như một minh tinh thập niên 1930, trong chiếc váy da báo và chiếc mũ tạo hình đầu mèo, chế tác từ lông và tweed dệt riêng biệt, đòi hỏi cảm quan điêu khắc mà chỉ những nghệ nhân của CHANEL có thể kiểm soát. Trong khi đó, “dog lady” bước ra trong bộ hai mảnh sequin in hình chú chó, phủ cườm tỉ mẩn, tạo hiệu ứng chuyển động mềm như sóng, vừa hóm hỉnh vừa kiêu kỳ.








Duyên dáng hơn là chiếc áo in dòng chữ đầy hóm hỉnh “I <3 NY”, mặc trong bộ suit vải tweed trứ danh. Ấn tượng nhất là những váy dạ hội bươm bướm và đầm đính hạt dành cho thảm đỏ không chỉ thể hiện khả năng xử lý cấu trúc và sắc độ ánh sáng, mà còn là nỗ lực bảo tồn kỹ thuật thủ công truyền thống trong một bối cảnh đô thị siêu hiện đại.






Ở cuối hành trình, khi ga tàu trở lại nhịp sống thường nhật và những chuyến tàu tháo bỏ lớp hào nhoáng, CHANEL để lại một câu hỏi rõ ràng: liệu kỹ thuật thủ công chỉ thuộc về những bối cảnh xa hoa, hay nó có thể bước vào đời sống thường ngày mà vẫn giữ nguyên sức mê hoặc? Liệu giấc mơ CHANEL có còn là thứ dành riêng cho thảm đỏ, hay có thể hiện diện giữa dòng người tất bật?



















Với Blazy, câu trả lời đã nằm ngay trên sàn diễn: tay nghề thủ công không phải bảo vật cần trưng bày trong bảo tàng nghiêm cẩn, mà có thể trở thành khoảnh khắc khiến ta dừng lại, ngạc nhiên, ngay giữa sự tầm thường.Ở đó, xa xỉ không phô trương, mà là những chi tiết tinh vi đến mức chỉ người thật sự tinh mắt mới nhận ra sự bất thường giữa cái bình thường.
Ảnh: iMAXtree

