
Đã tròn một thập kỷ kể từ The Wailing (2016), bộ phim kinh dị pha trộn nhiều thể loại đưa tên tuổi Na Hong Jin lên một vị trí đặc biệt của điện ảnh Hàn Quốc. Suốt quãng thời gian ấy, người hâm mộ gần như chỉ có thể chờ đợi vị đạo diễn sẽ làm gì tiếp theo.
Những thông tin ít ỏi về dự án mới càng khiến sự tò mò tăng lên: dàn diễn viên quốc tế đình đám, kinh phí được cho là lớn nhất lịch sử điện ảnh Hàn Quốc, trong khi nội dung gần như được giữ kín đến phút cuối.
Và rồi Hope (tựa Việt: Hope Vùng Tử Địa) xuất hiện: hài hước, hỗn loạn, quá dài, đôi lúc vụng về, nhưng đồng thời sở hữu những trường đoạn hành động đẹp và giàu năng lượng bậc nhất của Na Hong Jin. Dường như chính đạo diễn cũng ý thức rất rõ sức nặng của kỳ vọng ấy và liên tục đưa người xem vào chuyến tàu lượn siêu tốc vô cùng căng thẳng đến mức điên rồ trong một tiếng đồng hồ đầu tiên.
Hope liên tục trì hoãn cho khán giả nhìn thấy sinh vật đang gây ra cuộc tàn sát đẫm máy tại Hope Harbor – một thị trấn nhỏ nằm gần biên giới phía Bắc của Hàn Quốc. Những tấm biển cũ kỹ cảnh báo mìn, gián điệp và kẻ xâm nhập xuất hiện dọc đường, gợi lên bối cảnh đâu đó vào cuối những năm 1980, thời điện thoại di động vẫn chưa tồn tại, đồng thời của giải thích tại sao những cư dân lớn tuổi trong thị trấn sở hữu lượng vũ khí khổng lồ.

Bộ phim mở đầu ngay vào cảnh tượng một nhóm thợ săn tình cờ phát hiện xác một con bò bị xé nát một cách bí ẩn. Bum-seok (Hwang Jung-min), cảnh sát trưởng của thị trấn, được gọi đến một để điều tra. Đám thợ săn dẫn đầu bởi người em họ của Bum-seok: Sung-ki (Zo In-sung) lại cố tình trêu ông bằng giả thuyết rằng thủ phạm có thể là một con hổ. Cuối cùng, Sung-ki cùng những người bạn được cử vào rừng để tìm xem thứ gì có thể gây ra cảnh tượng kinh hoàng ấy.
Riêng Bum-seok sau khi trở về thị trấn, nhanh chóng nhận ra mọi chuyện đã vượt khỏi phạm vi của một loài thú hoang. Thứ đang tấn công Hope Harbor đủ sức xuyên thủng tường gạch và hất tung cả ô tô giữa đường. Sau vài phút gom hết can đảm, Beom-seok lần theo chuỗi âm thanh hỗn loạn và chẳng bao lâu sau được sĩ quan Sung-ae (Jong Hoyeon) nhập cuộc bằng một màn xuất hiện đậm chất anh hùng.

Kể từ đây, bộ phim mới thực sự đưa người xem nhập cuộc vào cuộc rượt đuổi điên rồ. Giữa khung cảnh vô cùng hỗn loạn, chuyển động máy của Hong Kyung Pyo – Giám đốc hình ảnh từng đứng sau Parasite (2019) và Burning (2018) lại uyển chuyển đối lập gần như hoàn toàn với cảnh tượng hỗn loạn trước ống kính. Lúc dồn dập, lúc dữ dội, cắt cảnh vô cùng nhịp nhàng nhưng chính xác và dứt khoát, tạo nên một dòng chuyển động liền mạch giữa bạo lực và vẻ đẹp thị giác.
Ngay cả khi khán giả dần nhận ra những thủ pháp Na Hong Jin đang sử dụng, mỗi lần lặp lại vẫn tìm được cách nâng mức độ phấn khích lên cao hơn. Một chiếc xe lao tới rồi bất ngờ quay đầu; máy quay cũng xoay theo. Ánh sáng ban mai xiên qua cửa kính ô tô, trong khi cuộc truy đuổi liên tục thay đổi không gian, từ những con phố chật hẹp đến rừng núi hoang sơ, khiến các cảnh tượng đẫm máu vẫn mang một chất điện ảnh rõ rệt.
Ống kính không đứng ngoài quan sát mà dường như lao thẳng vào cuộc truy đuổi, bám theo xe cộ, con người, ngựa và quái vật với tốc độ gần như không cho khán giả kịp ngơi nghỉ. Càng tiến sâu vào cuộc săn đuổi sinh vật bí ẩn, quy mô hành động càng được tăng tiến với mức độ hỗn loạn được đẩy lên đến cực điểm.

Rồi cuối cùng, con quái vật cũng xuất hiện. Có lẽ sau một thời gian dài cố tình giấu nó khỏi khung hình, bất kỳ thiết kế nào cũng khó đáp ứng được kỳ vọng. Tạo hình sinh vật ngoài hành tinh trong Hope vẫn là một cú hụt đáng tiếc. Hiệu ứng CGI mang dáng dấp trò chơi điện tử đời cũ càng trở nên lạc lõng khi đặt cạnh phần hình ảnh được quay trực tiếp của bộ phim.
Vấn đề ấy càng rõ trong đoạn giữa khá chùng của thời lượng 160 phút. Nhóm thợ săn đi sâu vào rừng, những tuyến truyện phụ lần lượt xuất hiện, số lượng sinh vật tăng lên và bộ phim bắt đầu cố gắng xây dựng một câu chuyện nguồn gốc cho chúng.

Nhưng câu chuyện hay phần chạm trán với sinh vật ngoài hành tinh chưa hẳn là lý do hấp dẫn nhất để xem Hope. Na Hong Jin hiểu rất rõ cách giữ cho khán giả không cảm thấy nhàm chán. Mỗi khi một trường đoạn hành động đạt tới đỉnh điểm, ông lại tìm cách phá vỡ sự căng thẳng bằng một cú chốt gây cười. Một tình huống tưởng sẽ dẫn đến bi kịch có thể kết thúc bằng một câu thoại ngớ ngẩn; một màn anh hùng vừa kịp hình thành đã lập tức bị chính bộ phim đem ra giễu nhại.
Kịch bản liên tục cài vào những câu thoại mang tính tự trào, gần như chế giễu chính những quy ước của phim hành động. Đặc biệt nhất là một phân cảnh một ông lão ở Hope Harbor kể lại về những sinh vật ngoài hành tinh. Câu chuyện ban đầu tưởng như sắp hé lộ một manh mối quan trọng, nhưng rồi cứ kéo dài theo những chi tiết vụn vặt về lúc ông đang giải quyết “nỗi buồn” giữa rừng.
Chính cách liên tục bẻ hướng kỳ vọng như vậy giúp Hope mang một năng lượng hấp dẫn khó tranh cãi. Được thực hiện với kỹ thuật chắc tay và phần hình ảnh đẹp mắt, bộ phim là một cuộc chơi lớn, hoang dại và quá đà của Na Hong Jin. CGI có thể chưa đồng đều, câu chuyện có lẽ vượt mức cần thiết, nhưng nguồn năng lượng của nó gần như không cạn.
Sau nhiều năm chờ đợi, Na Hong Jin trở lại bằng một bộ phim không hề dè dặt. Hope lao thẳng về phía trước với xe hơi, súng đạn, ngựa, quái vật và một tinh thần hỗn loạn đầy khoái cảm. Với một cuộc đại náo như thế, điều người xem có thể hy vọng nhất sau khi phim khép lại có lẽ rất đơn giản: Na Hong Jin sẽ làm gì trong những phần tiếp theo?

